Vợ Béo Của Lục Tổng
Chương 26: GIỮ NHAU BẰNG DA THỊT – HAY CẦN NHIỀU HƠN VẬY? PHẦN 2: KHI HÔN NHÂN KHÔNG CHỈ CÓ NGỌT NGÀO
Tô Thiên Như – giờ biểu tượng quốc gia về phụ nữ yêu bản .
khi ánh đèn sân khấu ngày càng sáng, cô bắt đầu rơi cách vô hình giữa vợ – – và phụ nữ độc lập.
Lục Mặc Thâm – vẫn tổng tài yêu vợ hết mực. bắt đầu thấy lạc lõng trong thế giới mà vợ ngày càng bước xa.
Và khi một dự án quốc tế mời Thiên Như sang Mỹ làm đại diện cầu trong 2 năm, cuộc hôn nhân tưởng chừng gì lay chuyển bắt đầu đối mặt với quyết định lớn nhất đời họ:
Chọn bên – chọn chính .
CHƯƠNG 26: GIỮ NHAU BẰNG DA THỊT – HAY CẦN NHIỀU HƠN VẬY?Căn phòng ngủ vẫn – thơm mùi tinh dầu cam ngọt, rèm mỏng buông nhẹ, đèn vàng ấm áp.
giường, Lục Mặc Thâm đang cởi từng cúc áo sơ mi, mắt chằm chằm vợ – đang gấp quần áo mà... rõ ràng đang né tránh ánh mắt .
“Em mệt ?” – hỏi, tay đặt lên eo cô.
Cô khựng một nhịp, lắc đầu, cố :
“, chỉ … mai em chuẩn tài liệu cho buổi tọa đàm. Bên Mỹ gửi lịch phỏng vấn ...”
Tay siết nhẹ hơn.
“ hôm nay… em dành chút thời gian cho chồng ?”
Cô thở dài.
“Em trốn tránh… chỉ ...”
“Em đang xa dần . Và cả khi em ở đây – cũng chắc em còn thật sự ‘ở’ đây.”
Giọng thấp xuống, mang theo thứ gì đó cứng rắn và bất lực.
Cô , thấy cởi áo, cơ n.g.ự.c săn chắc, xương quai xanh sắc nét, trong đôi mắt – một đàn ông đang sợ mất vợ.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thêm, nhấc bổng cô lên giường, môi áp cổ cô như chiếm lấy từng thở.
“ nhớ em đến phát điên… Nhớ cái cách em rên lên vì ... nhớ tiếng thở gấp gáp em tay ...”
“Mặc Thâm… đợi, em…” – cô kịp hết thì môi khóa chặt.
Bàn tay luồn lớp áo ngủ mỏng, tìm đến vùng n.g.ự.c mềm mại đầy đặn sinh, nắm lấy như trấn an điều gì đang rạn nứt trong .
“Đêm nay, em . thế giới, sân khấu, bài phát biểu nào hết.”
Cô thở gấp, cả nóng bừng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưỡi lướt qua vành tai cô, răng cắn nhẹ như trêu ngươi, bàn tay hề cho cô thời gian phản ứng, vuốt ve mạnh bạo nơi giữa hai chân, khiến cô bật âm thanh mềm yếu:
“Ưm... a… nhẹ chút…”
“. em nhớ… khiến em rơi lệ vì khoái cảm, ai.”
Cô run rẩy, tay bấu lưng , mồ hôi rịn .
dịu dàng nữa. vuốt ve như thường ngày.
Từng cú thúc, từng cắn, từng tiếng gầm trong cổ họng đều mang theo nỗi tức giận khó tả – một chồng đang bỏ phía .
“Em . Em hiểu ?” – thì thầm bên tai cô, khi đẩy sâu cuối, khiến cô bật nấc lên vì khoái cảm tột cùng.
“... đừng làm ... đừng dùng t.ì.n.h d.ụ.c để giữ em...” – cô trong nước mắt, giọng đứt quãng.
ngừng . Cả căn phòng chìm trong im lặng.
“… dùng gì đây? Khi mà mỗi em bước ngoài, em xa khỏi hơn một chút?”
Cô dậy, quấn chăn quanh , – một đàn ông đang trần trụi cả về thể xác lẫn cảm xúc.
“ bao giờ nghĩ… em cũng đang sợ?
Em sợ nếu em bước … em sẽ mãi ‘vợ Lục tổng’.
Em cũng Thiên Như – một cuối, cho chính .”
nhắm mắt, thở sâu.
“ em . đừng khi em còn nghĩ một điểm neo.
Vì nếu em mà … chắc còn đủ can đảm để giữ tiếp.”
Cô gật đầu, nước mắt rơi.
“Em sẽ .
hãy để em … vì trốn , mà để em đủ mạnh mẽ khi về.”
Bạn thể thích: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đêm đó, họ lưng .
đầu tiên bao năm, cùng một chiếc giường – như hai bờ khác đại dương.
Một còn thương – sợ mất.
Một còn yêu – giữ lấy chính .
Chưa có bình luận nào cho chương này.