Vạn Tiễn Xuyên Tâm
Chương 5
Triệu Như liếc qua, trong lòng khỏi thầm đắc ý.
ngoài mặt vẫn vẻ hiểu chuyện, kéo kéo cánh tay Bùi Thù:
“A Thù~ em cũng tin vui với .”
Bùi Thù chẳng thèm để ý, xoay ngoài, thấy tiếng Triệu Như nũng nịu:
“Em t.h.a.i .”
“ khám , sắp con trai để nối dõi tông đường đó.”
Bước chân Bùi Thù khựng , nửa ngày hề nhúc nhích.
Thực vấn đề sức khỏe quá lớn.
Mấy năm nay kinh tế tự do, ít bệnh viện lớn nhỏ, bồi bổ phần lớn những hư tổn .
Chẳng qua do dầm mưa cộng thêm uất hận bốc lên nên mới đột ngột ngất xỉu.
Cái đau đau ở trong lòng.
Dù , dù cũng tình cảm mười năm.
Giống như cơn đau khi khoét bỏ phần thịt thối, cũng cần thời gian thích nghi.
ngờ rằng khi còn chính thức xuất viện, Bùi Thù đến làm loạn mặt .
gặp mặt nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo :
“Niệm Niệm đừng quậy nữa, về nhà với .”
dùng lực hất , giáng một cái tát mặt .
Giọng điệu thờ ơ và bình tĩnh:
“Vi Vi đang ở trong nhà vệ sinh, con bé sẽ ngay thôi, đừng làm loạn mặt con trẻ.”
Bùi Thù dịu giọng xuống:
“Niệm Niệm, như nữa. Em vui thì sẽ tiếp khách nữa, bây giờ cũng cần”
ngẩng đầu, thấy cúc áo vest Bùi Thù cài lệch một nấc.
vốn luôn chỉn chu, bao giờ thất thái như thế .
Đừng bỏ lỡ: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại, truyện cực cập nhật chương mới.
Mùi nước hoa thoang thoảng từ bộ vest tỏa khiến nghẹn lời.
Hồi lâu , chớp chớp đôi mắt cay xè:
“Ly hôn , cho chút thể diện cuối cùng.”
Bùi Thù day huyệt thái dương, gương mặt đầy vẻ đồng tình:
“Tiền em đều , tất cả tài sản cũng đều tên em, rốt cuộc em còn quậy cái gì nữa.”
“ ai thể đe dọa vị trí em , Niệm Niệm, em đang sợ cái gì?”
đáp lời.
Thấy còn mở miệng dứt khoát như nữa, đột nhiên xuống nước:
“Coi như vì Vi Vi , vì cho con một mái ấm trọn vẹn, ?”
lắc đầu.
“ thứ gì mà, Bùi Thù.”
“ nhớ lời thề , thì nhớ.”
cúi đầu thu dọn tờ kết quả xét nghiệm và hóa đơn thanh toán, thầm nghĩ khi nào thì đem tiền trả cho Mạnh Triều Vũ.
thấy Bùi Thù lên tiếng, pha lẫn chút tức giận và bất lực:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đàn bà các cô lúc nào trong đầu cũng chỉ chuyện tình cảm nam nữ.”
“Những ông chủ bên cạnh ai chẳng như , cũng chẳng thấy vợ nhà ai ngày nào cũng đòi ly hôn. Đàn ông ở bên ngoài đóng kịch một chút thôi mà, bình thường ?”
dừng bước chân.
“Thỏa thuận gửi , ký sớm .”
đoạn, bế Vi Vi ngoài.
Vi Vi thấy Bùi Thù vẫn còn trong phòng bệnh, hai tay chụm thành hình loa nhỏ:
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
“Bố ở bên cạnh , Vi Vi ở bên cạnh thôi.”
Bùi Thù trong xe, liếc thấy bộ nội áo lót Triệu Như để trong khe ghế phụ.
đầy mặt chán ghét xách lên ném ngoài.
đó đ.ấ.m mạnh một cái vô lăng.
thật lòng.
Trong tất cả những khả năng dự liệu, điều ít nghĩ tới nhất chính Lâm Niệm sẽ theo về nhà.
cô đang làm làm mẩy cái gì.
Tất cả các khoản chi tiêu hàng tháng đều gửi đến tay cô hạn, cô cần làm gì cả, cổ phần cũng đủ đảm bảo cho cô một đời cơm áo lo.
hiểu.
Cuộc sống một phu nhân giàu ?
Bùi Thù day day thái dương.
còn trẻ con nữa .
Tình yêu quan trọng đến thế ?
Gặp Bùi Thù nữa khi thời gian hòa giải sắp kết thúc, chủ động gửi tin nhắn WeChat cho .
Giấy tờ đều để ở căn nhà cũ, ngoài những thứ , cũng cần chuyện thêm về vấn đề phân chia tài sản.
Bản thỏa thuận vẫn luôn ký, thì chờ đợi thêm nữa.
Bùi Thù với gương mặt đầy vẻ hối đến đón và Vi Vi, đích lái xe về quê cũ ở nông thôn.
Con đường giờ trở thành đường bê tông, khi nó còn con đường đất bùn lầy lội, và Bùi Thù qua vô .
đón học qua đây, phụ đe dọa vẫn lén lút ngoài hẹn hò cũng qua đây.
Về khi phụ hai bên đều nới lỏng lời lẽ đến dạm ngõ, chúng cũng nắm tay cùng qua con đường .
nhớ, đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ mồn một, ngày kết hôn đó, đến đón dâu.
Dẫn theo một đoàn bạn bè đầy kiêu hãnh dọc theo con đường hướng về nhà , giống như một vị tướng thắng trận trở về.
Xác pháo đỏ rực và hoa giấy ngũ sắc rải đầy lối , trang hoàng con đường như trong truyện cổ tích.
nghĩ sẽ bao giờ quên .
Sẽ luôn giữ mãi trong ký ức.
cũng chỉ đến thế mà thôi.
Yêu một động từ, tính từ.
Hành động sẽ kết thúc, những hình ảnh đó sẽ mãi mãi lưu trong ký ức.
Vi Vi thấy ánh mắt và Bùi Thù đều dừng những kiến trúc cũ, đột nhiên lên tiếng hỏi :
“ ơi, đây nhà cũ Vi Vi ạ?”
xuống bế con gái – đứa bé rõ ràng mệt vẫn kiên trì tự – gật đầu:
“Mặc dù lúc đó Vi Vi vẫn đến, nơi cũng nhà Vi Vi.”
lẽ vì cảnh cũ xưa, tâm trạng Bùi Thù chùng xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.