Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 78: Báo trước
“, suỵt.” Văn Noãn khẽ nhếch môi , kiễng chân, chặn môi .
Giữa những vòng xoay va chạm, thở nóng bỏng luân chuyển: “Giang Lộc đến . Nếu cô thấy chúng đang làm gì, liệu cô còn chấp nhận tình yêu ?”
Dung Tín Đình siết chặt eo cô, hai mắt phủ một lớp băng mỏng, giật cô khỏi .
Giang Lộc lau tóc, bước khỏi phòng tắm đầy nóng, trong nhà một bóng .
Một luồng gió lạnh lùa lưng, cửa chính thế mà đóng.
Con bé , lẽ phát cơn "não tình", nửa đêm chạy tìm Nam Chỉ ?
Giang Lộc thầm mắng trong lòng, đang định đóng cửa.
Văn Noãn bỗng nhiên từ bên ngoài xông , rạng rỡ: “Chị Lộc Lộc, em ở đây !”
Giang Lộc nhíu mày: “Em ở cửa làm gì ?”
ngoài thử, hành lang trống .
“Em xuống lầu vứt rác, lạnh quá thôi.” Văn Noãn giả vờ như chuyện gì xảy , ghế sofa xuống, đeo tai , tiếp tục nhạc.
Lễ Giáng Sinh hằng năm một lễ hội náo nhiệt và hoành tráng dân Y-Quốc. phố treo đầy những đồ trang trí đỏ xanh xen kẽ, Ông già Noel sẽ gõ cửa từng nhà để tặng kẹo và gửi lời chúc phúc.
Tối nay, Giang Lộc nhận lời mời Dung Tín Đình, ăn tối cùng .
gương, Giang Lộc chỉnh chiếc vòng cổ cổ, phụ nữ với gương mặt ôn hòa xinh trong gương.
Trong lòng cô nghĩ, đến lúc cô nên tiếp nhận những ưu ái với tư cách một bạn nữa.
Cô cần lấy hết can đảm, bắt đầu một cuộc sống mới.
mới đưa quyết định , bỗng nhiên, chiếc vali đang dựng lưng cô “rầm” một tiếng đổ xuống.
Giang Lộc giật .
Cô , thấy trong chiếc vali mở tung, một chiếc hộp nhung nhỏ xinh lăn sàn.
Giang Lộc sững sờ một lúc, những ký ức cô chôn sâu trong lòng, lập tức trào dâng.
“ một thứ, đưa cho em, về nhà hãy mở nhé.”
“Rõ ràng sinh nhật , cứ tặng đồ cho em , thế ?”
“Nếu em , mang bán cũng giá lắm đấy.”
“Chỉ trêu thôi, em nỡ bán ? Đồ tặng, em nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận.”
Giang Lộc nhớ , cô luôn nhét chiếc hộp gấm nhỏ đáy vali, từng thực sự mở nó .
Khi còn ở Dung Thành, cô cố tình mở, sợ rằng một khi thấy sẽ thể rời .
Đến Y-Quốc mấy tháng nay, Giang Lộc bao giờ tìm hiểu tin tức đó.
Thỉnh thoảng thấy tin tức TV, cô cũng vội vàng nhấn nút chuyển kênh.
Bề ngoài vẻ bình tĩnh, khoảnh khắc tầm chạm đến gương mặt quen thuộc , nhịp tim cô loạn xạ như cỏ dại.
Cảm xúc khiến cô hoang mang, đau khổ và giằng xé , điều cô bao giờ trải qua khi ở bên Dung Tín Đình.
Vòng tay và sự nương tựa xa lạ, chỉ thể tạm thời xoa dịu cơn khát.
đêm khuya, cô vẫn cảm thấy cô đơn. Những ký ức thể nào quên, sẽ từng lớp từng lớp cắt tim cô, âm thầm chui giấc mơ cô.
Bao đêm tỉnh giấc, hai má cô đẫm lệ.
ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, Giang Lộc vô nghĩ trong lòng, ở phía bên đại dương , lẽ giai nhân bên cạnh, say giấc nồng.
Còn cô, mơ về đêm hoa đăng rực rỡ như mộng đó.
Bàn tay ấm áp ẩm ướt, nụ hôn đỏ rực vị đường, và một câu buồn bã nhàn nhạt: “Pha cho một chén nữa .”
Tay cô đặt chiếc hộp gấm, thở bắt đầu dồn dập.
Dung Trì Uyên sẽ tặng cô thứ gì?
Cô bỗng nhiên thấy căng thẳng, hai tay cầm chiếc hộp nhỏ, từ từ mở .
Chỉ một cái , Giang Lộc bụm miệng .
Một chiếc nhẫn, yên lặng bên trong.
Khoảnh khắc thấy vật , Giang Lộc mới cuối cùng hiểu .
Cuộc sống mới tưởng chừng như quỹ đạo trong mấy tháng qua, nỗ lực cô làm đều vô ích, chẳng qua chỉ một tấm màn che chắn nỗi nhớ .
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khung cửa sổ đọng đầy tuyết, trong khoảnh khắc đêm khuya yên tĩnh, cảm xúc như những trang sách, lật từng trang.
Thời gian bao giờ liều t.h.u.ố.c chữa lành, nó chỉ một liều t.h.u.ố.c tê ngắn hạn.
Giang Lộc yên lặng trong căn phòng ấm áp lò sưởi, lúc cảm thấy lạnh thấu xương.
Mãi đến khi một cuộc điện thoại báo làm thêm giờ đột xuất kéo cô trở về thực tại.
Bà chủ gọi điện báo, một hội sở thương mại, đột nhiên đặt ba mươi chậu cát tường và ba mươi chậu hồng trắng, dùng để trang trí hội trường.
Yêu cầu Giang Lộc cùng với một nhân viên khác mang đến.
Hội sở coi cao cấp ở Y-Quốc, Giang Lộc đặc biệt hỏi một câu, tại họ đặt hoa ở cửa hàng hoa vô danh tiểu như họ.
Bà chủ chỉ đáp, đó yêu cầu vị khách quan trọng tại hội sở.
Thế , Giang Lộc đành nhận thêm nhiệm vụ giao hoa .
Cô giấu chiếc nhẫn vali, gọi điện thoại cho Dung Tín Đình, báo với việc cô làm thêm giờ.
“Đột ngột ?”
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giọng Dung Tín Đình tỏ vẻ bất ngờ, rõ ràng việc ngoài dự đoán : “Ông chủ nào lai lịch lớn như ?”
“Em , em đoán về muộn.”
Giang Lộc đồng hồ: “Chắc nửa đêm. Xin , em thể ăn tối cùng . Nếu ngại, Văn Noãn mới chia tay bạn trai, thể ăn tối Giáng Sinh cùng cô .”
Dung Tín Đình sờ sống mũi, nhớ nụ hôn nóng bỏng ở hành lang, : “ cần , bận tâm.”
Giang Lộc im lặng một lúc lâu.
Cô : “Em xin .”
Dung Tín Đình ngừng , dường như một tầng cảm xúc khác từ lời cô.
ôn hòa: “Đừng với những lời xa cách như nữa, thích .”
Cúp điện thoại, Giang Lộc ôm từng bó hoa lên xe. Vì cô đang mang thai, nhân viên Tiểu Chu đặc biệt ưu ái cô, gánh vác phần lớn hoa.
“Cảm ơn nhé, Tiểu Chu.”
“ gì, còn cảm ơn bạn trai chị nữa, chị Lộc.”
Tiểu Chu lau mồ hôi trán, xun xoe: “ với chị thật đấy, chị m.a.n.g t.h.a.i làm việc vất vả, còn đích đến thăm và gia đình , dúi bao lì xì và quà Giáng Sinh, nhờ chăm sóc chị nhiều hơn.”
Giang Lộc “ừm” một tiếng. mãi mãi đối với những xung quanh cô chu đáo và tỉ mỉ như .
Chỉ sự t.ử tế , Giang Lộc tự cô gánh vác nổi.
Giang Lộc tháo sợi dây chuyền cổ, lặng lẽ bỏ túi.
Lễ Giáng Sinh đến, hội trường đơn giản lộng lẫy trang trí như một thiên đường rực rỡ, đèn lồng sáng rực treo khắp nơi, còn Ông già Noel đang phát quà ở tiền sảnh.
Giang Lộc và Tiểu Chu, hai dường như lạc lõng, hết chuyến đến chuyến khác khuân hoa, đặt những căn phòng trống khác .
Phòng cuối cùng một phòng VIP tổng thống cực kỳ xa hoa.
Giang Lộc và Tiểu Chu đồng thời ôm bốn chậu hoa, ở cửa, thấy bên trong tiếng trò chuyện trầm thấp.
Tiểu Chu những ở đây đều giới thượng lưu giàu , mà cô chỉ một nhân viên cắm hoa nhỏ nhoi, từng thấy cảnh tượng lớn như , khỏi căng thẳng.
lúc , cửa phòng từ bên trong mở , một đàn ông ngoại quốc mặc vest chỉnh tề, râu vàng bước .
Ông chỉ Giang Lộc và bằng tiếng : “Cô , một cô thôi.”
Cả hai đều sững sờ.
Giang Lộc khẽ nhíu mày, hiểu ý gì.
Cố ý chỉ gọi một cô , tim Giang Lộc hoảng loạn trong giây lát.
lẽ đến quen cô ?
Cô khẽ run môi đáp lời, ôm hai chậu hoa trong tay, bước .
chiếc ghế sofa màu táo tàu, bên cạnh bàn hình bóng hai đàn ông trung niên xa lạ đang uống và trò chuyện.
Cô cúi đặt hoa xuống, chân suýt mềm nhũn dậy nổi.
Cứ ngỡ chiếc nhẫn rơi xuống điềm báo, một tín hiệu.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước , cô đáng hổ sinh một tia mong đợi.
Những cảnh tượng đoàn tụ bao ngày xa cách, những cảnh chỉ trong phim truyền hình, rốt cuộc vẫn thể trở thành hiện thực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.