Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 210: Kết thúc hoàn hảo 2
vài giây tĩnh lặng, trong phòng mới nhận câu trả lời họ nhất quán, đồng loạt reo hò vì “ngọt” quá mức.
Văn Noãn sến súa đến tê liệt, nhanh chóng ném tờ giấy trong tay : “ chịu thua hai đấy! Qua cửa, qua cửa!”
Dung Trì Uyên nóng lòng bước tới, cúi xuống ôm lấy Giang Lộc đang giường một cách thành kính. nhẫn nhịn lâu, lực tay mạnh đến kinh , cả run lên, thở ấm áp phả gáy cô.
“Cuối cùng em cũng .”
khẽ thở dài, trong những câu chữ run rẩy , Giang Lộc cảm thấy khóe mắt chất lỏng ấm nóng chảy xuống.
bế cô theo kiểu công chúa xuống lầu, từng bước chân Dung Trì Uyên đều vô cùng cẩn thận.
Giang Lộc áp sát n.g.ự.c , khẽ : “ về nhà đổi biệt danh ? thấy ngại lắm.”
“ đổi, thích.” nhẹ nhàng hôn lên vành tai ửng hồng cô, hạ giọng : “Thích cả giường lẫn ngoài đời.”
“… bệnh .” Giang Lộc hổ nhéo cánh tay . Bên cạnh Nam Lâm và Dung Tín Đình, bất cứ lúc nào cũng thể thấy.
Ôm cô lên xe hoa, bàn tay hai đan chặt . những ánh mắt chúc phúc ngoài cửa sổ, chiếc xe họ hướng đến bãi cỏ rộng ngoài trời.
Một chiếc xe khác song song với họ, Tiểu Hồng Đậu và Tiểu Vũ Điểm, hai đứa trẻ trang điểm để làm phù dâu phù rể, lúc đang áp mặt cửa sổ, lè lưỡi trêu chọc bố .
Đến địa điểm tổ chức hôn lễ, khi dặm lớp trang điểm, Giang Lộc và Dung Trì Uyên trở về lễ phục.
Đến giờ, khách mời cũng lượt đến giờ, chật kín những chiếc ghế trắng tinh.
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nghi lễ diễn đơn giản trang trọng, Dung Trì Uyên thích những nghi thức quá rườm rà.
Ở bên bao nhiêu năm, chỉ cần một nơi như thế để tuyên bố tình cảm họ.
Còn những nghi thức phức tạp khác, tất cả chỉ vẻ ngoài làm cho ngoài xem.
cũng Giang Lộc quá lâu đôi giày cao gót.
Nghi lễ kết thúc khi cả hai trao nhẫn cho .
Cả hai nhón chân, ôm chặt đối phương lòng và trao nụ hôn sâu sự chứng kiến .
Ánh nắng chói chang buổi chiều đốt cháy đôi mắt Giang Lộc, khiến cô thể mở , đôi môi càng lúc càng nóng bỏng và cuồng nhiệt, truyền tải tình yêu nồng cháy họ.
Hai hôn quên cả trời đất. Khi tách , phía khán đài bùng nổ những tràng pháo tay dữ dội.
nghi thức, Giang Lộc xuống sân khấu váy hội. Chiếc váy dài bó sát màu xanh nhạt, búi tóc kiểu mỹ nhân Trung Hoa, cô duyên dáng khoác tay đàn ông, chúc rượu từng bàn.
Chỉ , rượu trong ly cô bằng nước lọc và nước trái cây.
Cứ mỗi vòng chúc rượu xong, Dung Trì Uyên cúi xuống hỏi cô mệt .
“Em yếu ớt đến thế .” Giang Lộc hỏi đến phát cáu.
“Nửa ngày ăn gì, lát nữa bảo dì Lâm đưa em xuống ăn chút gì đó ngon miệng, ?” Dung Trì Uyên bóp nhẹ bàn tay nhỏ bé cô.
“Ừm…”
Cô thực sự đang đói bụng, bụng kêu réo liên hồi, dựa lòng mới vững .
Cuối cùng cũng chúc rượu xong một vòng, Giang Lộc dì Lâm đưa ăn đồ ăn chuẩn riêng.
mấy ngày nay, sự giám sát Dung Trì Uyên, món ăn cứ luân phiên đổi, lặp lặp khiến Giang Lộc thấy ngán.
“Dì Lâm, hôm nay vẫn thịt bò xào cà rốt ?” Giang Lộc bàn, khoác chiếc áo khoác lông, những món ăn bàn với vẻ mặt còn sức sống.
Dì Lâm mỉm : “, theo thực đơn nghiêm ngặt tiên sinh ạ.”
“ , con ăn đây, c.h.ế.t đói mất.”
Giang Lộc cầm đũa ăn vài miếng, vẫy tay với dì Lâm: “Dì Lâm ơi, dì ngoài lấy cho con một cốc nước nóng ? Con khát.”
“, thưa bà chủ.” Dì Lâm đến cửa, chợt nhớ điều gì đó, với cô: “Bà chủ, bà ăn vụng nhé, tiên sinh dặn dò .”
“Ừm ừm.” Giang Lộc đáp một cách qua loa, liếc thấy cánh cửa đóng .
Cô lập tức lén lút lấy một túi nhựa nhỏ đựng gà nướng và chân giò.
Đó đều đồ ăn bàn tiệc khách mời hôm nay, cô vụng trộm lấy từ chỗ dàn phù dâu giấu lòng.
Cô hạnh phúc c.ắ.n miếng gà nướng tẩm gia vị thì , ăn kèm chân giò heo rắc ớt bột, thêm cơm nữa, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
khi hôn lễ kết thúc, Dung Trì Uyên cố ý uống quá nhiều, tất cả đều Tần Hoài chặn rượu giúp.
Tần Hoài say đến mức vững, dìu lên xe, Giang Lộc khỏi với bên cạnh: “ tên tư bản khốn nạn…”
Dung Trì Uyên khẽ trong lồng ngực, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng hào cô: “Em cũng bà chủ tên tư bản khốn nạn đó.”
Chỉ hôn một cái, tinh ý nhận điều gì đó . khẽ mím môi mỏng, nhíu mày cô: “Tối nay em ăn gì ?”
“Hả?” Giang Lộc lập tức chột , chớp chớp đôi mắt vô tội : “Ăn cơm dì Lâm làm mà.”
Dung Trì Uyên lạnh, nhận điều gì đó, năm ngón tay thon dài siết chặt eo cô: “Cơm vị thì và ớt hả? cưới xong dám lừa chồng?”
ánh mắt ép buộc , Giang Lộc thể trốn thoát, cô thể lừa dối .
“Em .”
Giọng cô mềm mại ngọt ngào đến tan chảy, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mạnh mẽ , ngước mặt lên: “Em thèm quá, ăn một chút cũng , em hỏi bác sĩ .”
Cô làm nũng, Dung Trì Uyên liền chịu thua.
nhíu mày cô, khẽ nghiêng khuôn mặt tuấn tú, yết hầu khẽ động.
“Chồng ơi, đừng giận nữa, ?”
“Gọi Tổng giám đốc Dung.”
“Tổng giám đốc Dung, em .”
“Gọi Bố.”
“?”
Giang Lộc đạp một cú eo : “Biến , hổ !”
Hôn lễ kết thúc, cuộc sống dần trở bình thường. Bụng Giang Lộc ngày một lớn hơn.
Dung Trì Uyên một thói quen cố định hàng tuần, dùng thước đo quanh bụng cô.
Ngay cả những đổi nhỏ nhất cũng đủ khiến vui vẻ lâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
thể thấy, đầu tiên quan sát những hạt giống nhỏ bé đ.â.m rễ nảy mầm trong bụng cô, từ từ thành hình, cảm thấy vô cùng mới lạ.
khi đến tam cá nguyệt cuối, việc ngày càng bất tiện, Giang Lộc bắt đầu đau đớn khó chịu. từng trải qua tình cảnh cô ở nước Y.
Đêm đó Giang Lộc ngủ , trằn trọc yên, vòng eo một bàn tay lớn nhẹ nhàng ôm lòng.
Bàn tay đàn ông xoa bóp bụng cô, nhẹ nhàng chậm rãi. Giọng khàn khàn ngái ngủ hỏi: “ ngủ ? Nó hành em ?”
“ .”
Giang Lộc khẽ, gối đầu lên vai . Điều khiến Giang Lộc nhớ chuyện xảy ở nước Y.
Giang Lộc nhẹ nhàng hỏi: “ còn nhớ ? Những lúc em ngủ , còn đồi nhỏ bên ngoài, đốt pháo hoa cho em xem.”
khẽ, thở phả những sợi tóc lòa xòa trán cô: “ thể quên ?”
Từng chút một trong quá khứ, giờ đây nếm , đều vị chua, ngọt, đắng, cay kéo dài.
“Tiếc trong thành phố Dung cấm đốt pháo.”
“Khi nào cấm nữa, sẽ đốt cho em xem.”
Giang Lộc rúc lòng , chút buồn ngủ: “Chắc đợi đến Tết Công gô.”
“ thì sẽ đưa em về nước Y, căn nhà nhỏ chúng từng ở, vẫn ngọn đồi nhỏ đó. sẽ đốt pháo hoa cho em, từng bó một, đan xen đỏ, vàng, xanh, đốt đến khi em thấy chán thì thôi.”
“…”
Giọng như ma lực, khiến Giang Lộc mãi, dần chìm giấc mơ lơ mơ. Cô khẽ ‘ừm’ một tiếng: “Hứa nhé, đưa em …”
xong, cô vùi khuôn mặt nhỏ bé n.g.ự.c , nghiêng đầu ngủ .
Dung Trì Uyên khẽ , cúi xuống đặt một nụ hôn lên má cô: “Ngủ ngon.”
Đủ tháng, Giang Lộc đẩy phòng sinh. Cơn đau co thắt t.ử cung nhanh chóng khiến cô đổ mồ hôi đầm đìa, mặt tái mét nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Trì Uyên.
Dung Trì Uyên từng thấy cô đau khổ đến thế bao giờ. túm lấy ống tay áo bác sĩ, trầm giọng hỏi: “ chuyện gì ? Cô đau đến mức mà vẫn thể sinh ?”
“ Dung, hiểu sự lo lắng , bây giờ phu nhân vẫn đợi một chút…”
Giang Lộc đau đến mức liên tục hít sâu, bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cũng ướt đẫm mồ hôi.
Áo khoác Dung Trì Uyên vứt bên ngoài, áo sơ mi phía lưng ướt đẫm vì lo lắng.
nắm chặt bàn tay run rẩy cô đặt lên môi, mắt đỏ hoe, run rẩy : “ sinh nữa, sinh nữa , ráng nhịn thêm chút nữa, em yêu.” Một đàn ông dỗ dành, sự lo lắng đều hiện rõ trong ánh mắt.
Dù cô sẽ chịu đựng nỗi đau tột cùng, đến khoảnh khắc , vẫn thể chuẩn tâm lý, trong lòng tràn ngập sự đau lòng và xót xa.
Giang Lộc nhắm mắt , nép lòng . qua bao lâu, cuối cùng cũng đến lúc, cô đẩy phòng sinh.
Nửa giờ , một em bé mũm mĩm oe oe cất tiếng chào đời.
Dung Trì Uyên đẫm mồ hôi. Y tá bước với : “ Dung, một bé gái.”
Dung Trì Uyên đó, thở khẽ run lên, một dòng điện chạy qua não .
hình loạng choạng, từ từ dậy: “Vợ ?”
Y tá nở nụ an ủi: “Phu nhân quá mệt mỏi, hiện đang nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. khi theo dõi một giờ, thể thăm.”
“Cảm ơn.” Dung Trì Uyên qua khe cửa mở, thấy phụ nữ đang nhắm mắt yên bình bên trong.
Khuôn mặt cô tái nhợt và ẩm ướt, ngủ thật yên lành.
Trái tim căng thẳng dần dần lắng xuống.
Một tuần , Giang Lộc xuất viện cùng em bé.
Tiểu Hồng Đậu và Tiểu Vũ Điểm đến thăm em bé, tò mò vây quanh ngắm.
“ ơi, em bé hình như nhăn nheo.”
“Tay em bé nhỏ quá! Em gái , em đang chúng đấy!”
Hai đứa trẻ bò giường, ngừng ríu rít bình phẩm.
“Từ nay về , đây em gái các con. Đặt tên cho em ?”
Tiểu Vũ Điểm nghĩ ngợi: “ ơi, con thấy đầu em tròn tròn nhăn nhăn, giống một hạt dẻ nhỏ, gọi Hạt Dẻ nhỏ ?”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giang Lộc nghĩ một lát, thấy cũng dễ thương, hỏi cô em gái bên cạnh: “Tiểu Hồng Đậu, con thấy ?”
Đậu Đỏ bắt đầu gọi em: “Hạt Dẻ nhỏ, Hạt Dẻ nhỏ!”
Giang Lộc khẽ cong môi, bế em bé từ giường lên: “Hạt Dẻ nhỏ, đây cái tên chị con đặt cho con, , lời chị nhé, chúng sẽ bảo vệ con.”
Tiểu Vũ Điểm, với vai trò cả trong nhà, đột nhiên cảm thấy trách nhiệm, hưng phấn nhảy cẫng lên: “Con sẽ làm! Con sẽ làm! Con thêm một em gái nữa ! Một em gái tên Tiểu Hồng Đậu, một em gái tên Hạt Dẻ nhỏ, đều những món con thích ăn! Khi học mẫu giáo, con khoe với mới !”
Lúc , dì Lâm từ ngoài cửa bệnh viện : “Bà chủ, xe chuẩn xong, thể đến trung tâm chăm sóc và bé .”
dứt lời, bà lão vươn tay đón lấy cô bé, đầy yêu thương và vui mừng: “Ôi chao, một cô bé xinh xắn, mắt to mũi cao, giống tiên sinh y như đúc!”
Giang Lộc mỉm : “ đặt tên , gọi Hạt Dẻ nhỏ.”
Dì Lâm ôm lấy đứa bé, nỡ rời tay mà bước xe: “Hạt Dẻ nhỏ, cô dì Lâm đây, Hạt Dẻ nhỏ.”
Hạt Dẻ nhỏ như một thỏi nam châm tự nhiên, thu hút cả Tiểu Hồng Đậu và Tiểu Vũ Điểm, vây quanh em gái mới, ríu rít ngừng, mãi chán.
Dung Trì Uyên làm xong thủ tục xuất viện, thấy Giang Lộc đang xách túi và hành lý ở đó.
cau mày, sải bước tới, nhận lấy hết đồ đạc trong tay cô.
Bệnh viện . kéo vali, nhỏ với cô: “Khoác tay .”
Giang Lộc khẽ cong môi, vịn lấy cánh tay , hai chầm chậm bước về phía cổng bệnh viện.
Ngón tay cô từ từ trượt xuống khỏi cánh tay , qua khớp cổ tay nổi bật , lặng lẽ đan mười ngón tay .
Dung Trì Uyên cảm nhận hành động nhỏ cô, nghiêng mắt cô một cái, đáy mắt thoáng qua một tia nhạt: “Trẻ con.”
trong lòng tràn ngập niềm vui, bàn tay nắm lấy cô càng siết chặt hơn.
Dáng hình kề sát , họ bước khỏi cổng bệnh viện, nương tựa , chầm chậm bước ánh tà dương rực rỡ.
Giữa dòng qua tấp nập, cặp vợ chồng ân ái vẻ bình dị, đơn thuần , giống như một con thuyền nhẹ vượt qua muôn trùng núi non hiểm trở, phần đời còn , chỉ còn việc nắm tay cho đến lúc bạc đầu.
[Hết]
Chưa có bình luận nào cho chương này.