Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 125: Bốn năm rồi, anh ta không hề thay đổi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Điện thoại Mục Nghiêu gọi đến lúc .

Giang Lộc thu cảm xúc, đặt ly rượu xuống, nhấc máy "Alo" một tiếng.

Ở đầu dây bên , giọng trầm thấp đầy nghi vấn Mục Nghiêu: “ ?”

? .”

Nhịp tim Giang Lộc nhất thời chút loạn nhịp: “ chuyện gì ?”

Mục Nghiêu hỏi thêm, giọng điệu kiềm chế sự mệt mỏi: “Đến khách sạn Tân Giang đón một chút, uống nhiều .”

“Chuyện nhờ trợ lý , trễ , vả cũng uống rượu…”

“Giang Lộc.” ngắt lời cô, giọng điệu mang theo sự cố chấp khó chịu: “Đến đón , cô mới .”

Giang Lộc khẽ nhắm mắt, thở dài.

, nếu tối nay cô , sẽ đợi cô ở đó cho đến sáng.

Thật chịu nổi cái đàn ông trẻ con .

Khoác áo khoác ngoài, cô con gái cuối, con bé đang ngủ ngon, cô mới yên tâm rời .

Giang Lộc bắt taxi, đến khách sạn Tân Giang.

Dọc theo hành lang ồn ào tiếng , cô tìm thấy phòng Mục Nghiêu.

Bữa tiệc kết thúc, một nhóm đang hát hò trong phòng riêng.

Khi cô đẩy cửa bước , Mục Nghiêu đang ôm một cô em gái trẻ trung tươi tắn, cả hai đang hát đối một bài tình ca.

Giang Lộc khoanh tay với vẻ thờ ơ, Chu T.ử Phong huých khuỷu tay Mục Nghiêu: “Tổng Giám đốc Mục, ngoài cửa kìa.”

Giọng hát khàn khàn đầy chất giọng Mục Nghiêu dừng , liếc mắt hờ hững, huýt sáo một tiếng lưu manh về phía cô: “Phó Tổng Giang.”

Những trong phòng tiệc đều những nhân vật tiếng trong giới mỹ phẩm, những gương mặt quen thuộc, họ đồng loạt về phía cửa.

Giang Lộc thản nhiên gật đầu chào hỏi , đó lạnh lùng Mục Nghiêu: “ ?”

ôm cô gái bên cạnh: “Đợi và em gái hát xong bài , cô chờ ở cửa nhé?”

Giang Lộc thèm cho sắc mặt , đóng sầm cửa lưng .

vài bước, đàn ông phía đuổi kịp, kéo tay cô , ôm cô từ phía , vùi mặt tóc cô.

Giang Lộc bực bội giãy giụa hai cái, địch nổi sức lực .

Mục Nghiêu khẽ: “Ghen ?”

Trong lòng Giang Lộc dâng lên một luồng khí nghẹn ứ: “Mục Nghiêu, đùa giỡn vui lắm ? thật sự vô vị, để Tiểu Hồng Đậu ở nhà một , nguy hiểm ?”

“Xin , .”

Vẻ bỡn cợt kéo dài lâu, lập tức hạ thấp tư thế, chút luồn cúi: “ chỉ uống say, giận dỗi, thấy cô ngay lập tức.”

Dừng một chút, hỏi: “Cô giận gì ?”

Giang Lộc lạnh: “Tính khí còn khó đoán hơn cả giá cổ phiếu lên xuống, làm giận gì.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mục Nghiêu xoay khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đang giận dỗi , ánh mắt rực lửa cô: “Trong chương trình phỏng vấn tối nay, dẫn chương trình hỏi về mối quan hệ chúng , tại trả lời, hả?”

Đôi mắt cô thật , khi tẩy trang một vẻ trong sáng và thuần khiết.

Chỉ đôi mắt như , khi luôn nhàn nhạt, tình cảm.

Mục Nghiêu nghĩ, nóng vội .

Khi cô mỉm với dẫn chương trình rằng “Vấn đề riêng tư trả lời”, chút bực bội.

Bốn năm , khi hạ hỏi câu “Làm bạn gái nhé?”, cô lịch sự khéo léo từ chối.

Bốn năm , câu hỏi mà mượn lời dẫn chương trình để hỏi, cô cũng cho phản hồi.

giận sự bất lực , bốn năm làm gì.

Và cũng giận sự sắt đá trong tim cô.

Hôm nay phá lệ gọi một cô em gái hát cùng, lâu lắm bước những nơi như thế , bên cạnh cũng còn phụ nữ, đây đầu tiên bốn năm.

Cố tình làm cho cô xem, coi như thăm dò tâm ý cô.

“Mối quan hệ , mặt khác mập mờ, đó để lợi dụng sức nóng các fan cặp đôi, xây dựng thương hiệu cá nhân, mang sự chú ý và lưu lượng truy cập. lưng, quan hệ cấp cấp bình thường.”

Giang Lộc đầu , coi như chính thức trả lời câu hỏi : “Đây điều chúng thống nhất ngày nhậm chức Phó Tổng, ?”

Mục Nghiêu rủ mắt xuống, lắng một cách yên lặng, ánh đèn chiếu lên hàng mi , đổ một bóng râm xuống má.

thế, cũng ký thỏa thuận, thể đổi ý ?”

bao giờ chơi trò mập mờ, cô đấy, phụ nữ nào lọt mắt , cướp đoạt cũng thể giữ bên , riêng với cô thì , cô khiến nhẫn nhịn nhiều năm như , thể động cô, cũng còn tâm trí để qua với những phụ nữ khác.”

Cơn say Mục Nghiêu dâng lên, nắm lấy cổ tay Giang Lộc, đẩy cô tường, ánh mắt mang tính xâm lược từ từ áp sát: “Một đàn ông ăn chay ròng rã bốn năm, cô xem khuôn mặt già nua khổ sở , cô bảo đặt nó ở trong công ty, mặt cấp đây?”

Hai đang đối đầu, đột nhiên, một bóng dáng cao ráo, thanh mảnh bước tới từ sâu trong hành lang.

Mặc dù bước chân nhẹ, luồng khí chất bao trùm đột ngột đó, vô tình chấm dứt cuộc đối thoại hai họ.

Giang Lộc chậm rãi, đầu đàn ông đang bước tới.

Phía Dung Trì Uyên một loạt cấp đồng phục, cổ áo sơ mi thẳng thớm xương quai xanh trắng lạnh nổi bật, chiếc quần tây cắt may tinh xảo căng theo từng bước chân khi từ từ tiến .

Khuôn mặt ánh đèn mờ ảo, sắc lạnh như lưỡi dao, đang rủ mắt xuống, lắng bên cạnh chuyện.

Sâu trong tim cô, nhịp đập bắt đầu gia tăng.

Bốn năm, từng gặp, tin tức TV, đài phát thanh, đều ngừng đưa tin về thành tựu .

Giang Lộc cố ý lảng tránh, thể thực sự làm ngơ.

đó đều qua ống kính máy ảnh.

lúc , khi thực sự xuất hiện mặt cô, Giang Lộc cảm giác chân thật như thể cách một thế giới.

hề đổi.

Bốn năm trôi qua, vẫn giữ thái độ ai bằng đó.

chỉ , những thành tựu kinh ngạc và tuyệt vời càng làm tăng thêm phẩm chất và sự tôn quý cho .

Trong tầm mắt, cô thấy từng bước tiến , bề ngoài Giang Lộc tỏ bình tĩnh, như kiến bò, nóng ran khó chịu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...