Ước Nguyện Của Vua Sói
Chương 4
【Chào mừng đến với thế giới phó bản “Nguyện vọng Sói Vương”】
【Sói Vương một vị quân vương tuổi cao, vẫn giữ trong lòng một nguyện vọng ai .】
【Khu vườn rực rỡ sắc màu tràn ngập nét hồn nhiên】
【Nắng ấm nghiêng góc hiên, phủ đầy tiếng 】
【Tà váy tung bay luôn quấn bên đôi cánh bướm】
【Hạt ngọc nhỏ hạnh phúc cũng xa rời】
【Độ khó phó bản: cấp SSS】
【Tỷ lệ vượt qua: 10%】
Tuyệt vời thật đấy… một sói.
Chúng , huyết tộc, coi sói kẻ thù truyền kiếp.
Từ khi bố nhận thầu nhà ăn quái dị, con sói nào ăn bữa cơm nóng… , từng bước chân đó.
đàn ông mặt vẫn phát hiện quái dị.
lắm, dễ gạt.
Một đồng đội tiềm năng tuyệt vời.
bịa rằng bố nợ nần trả, đánh đến liệt giường.
con gái duy nhất, một liều mạng game kinh dị trả nợ.
Ai ngờ một đám cướp trong nhà lấy hết đạo cụ, còn định giở trò đồi bại.
May mắn trốn thoát, xin hợp tác với công tử để cùng vượt phó bản.
Vị công tử cau mày, gật đầu ngay, thậm chí còn vung tay phá khóa xích , từ lấy một chiếc váy trắng tinh mới toanh đưa , :
“Nhặt .”
mà!
Thế cùng đàn ông tên Trần Chi bước bóng đêm.
rằng ngay khi rời , tất cả trong căn nhà nhỏ đều c.h.é.m thành từng mảnh.
Đặc biệt ba tên bắt , hành hạ đến nỗi thể phân biệt nổi loài gì, biến thành một vũng m.á.u loang lổ.
Khán giả trong phòng bình luận:
【……】
【Cái gì ? Ai rõ ?】
【 , uống miếng nước, ngoảnh thì cả phòng c.h.ế.t sạch.】
【 thấy ai tay, cũng chẳng ai giết!! Phó bản quái vượt cấp xuất hiện !】
【Lục Thần top 1 bảng xếp hạng trong phó bản ?! Chẳng lẽ tân binh quái vật mới? Thực lực chắc mạnh hơn cả Lục Thần.】
【 “chắc” , chắc chắn. cách thực lực … tuyệt đối.】
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
【Khoan, các thấy cô gái … giống…】
【 cũng thấy thế!! Tiểu Trinh!!】
【 !! Chính Tiểu Trinh, khuôn mặt c.h.ế.t cũng quên . Khi đó suýt c.h.ế.t vì cô , dùng hết đạo cụ, thề độc mười tám đời gặp qua mới thả.】
【 quá , Tiểu Trinh! Chúng cứu !】
【 nhảy ngay phó bản để báo cho họ Tiểu Trinh xuất hiện ghê!】
【Ê? Ê!! màn hình đen thui ?】
【 cũng thế, chẳng thấy gì %#*#^% bíp %#】
【#%# Phát hiện }% chương trình, đang sửa phó bản.】
Vì lập đội với Trần Chi, nên nhiệm vụ chúng như .
xong phần giới thiệu luật chơi, vẫn mù mờ chẳng hiểu bao nhiêu.
Phó bản “Nguyện vọng Sói Vương” xếp hạng SSS vì quá khó, mà vì tính ngẫu nhiên nó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nó sẽ dựa đặc điểm từng chơi để đưa nguyện vọng khác .
chỉ cần hái một cọng cỏ, cũng … cắt một sợi ria Sói Vương.
tâm tình đổi như thời tiết.
Nhiều mong ước , tự làm ?
Đến đèn thần Aladdin cũng chịu nổi kiểu ước liên tục .
“Tần Chi, manh mối gì ?”
“… Tới vườn hoa .”
gật đầu. Quyết định hợp lý.
Chúng thẳng đến khu vườn lâu đài.
Ban đêm trong lâu đài đầy rẫy nguy hiểm, lạ cả đoạn đường chúng bình yên, trôi chảy đến mức gặp một con sói nào.
Càng thấy bóng chơi nào khác vì thông thường, chẳng ai dại gì mò trung tâm nguy hiểm .
thể cảm nhận xung quanh nhiều sói hoang đang rình rập, hiểu , chúng chỉ rạp trong bụi cỏ, khịt khịt mũi như… làm nũng.
Cảnh tượng quái rợn.
thà chúng tỏ hung dữ còn hơn.
Vườn hoa quả nhiên như mô tả: trồng đầy những đóa hoa rực rỡ đủ màu, sắc màu đan xen, mang một vẻ trẻ thơ kỳ dị.
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Những con bướm phát sáng bay lượn giữa trung.
kỹ, từng cánh hoa đều quá mức tươi thắm, tỏa mùi hương lạ, dù gió, cành vẫn tự lay động, dụ dỗ gần.
Bất giác, Trần Chi kéo giật .
hồn, hoảng hốt lùi một bước, từ khi nào, ngay một bông hoa, ngón tay chỉ cách cánh hoa đầy một phân.
“Đây mộng hoa. Chỉ cần chạm , cô sẽ chìm giấc mơ và bao giờ tỉnh .”
rụt tay , ôm chặt lấy bàn tay .
“Vườn hoa, bướm…”
“Đều , thế còn thiếu gì?”
Trần Chi về phía lâu đài, trầm tư.
Một lúc , chúng đồng thanh:
“Còn thiếu một thứ.”
Ánh nắng.
Chúng đến thời điểm.
Ban ngày mới thời gian thích hợp lâu đài.
Rời khỏi lâu đài, chúng tìm đại một căn nhà gỗ gần đó.
cứ lo sẽ gặp chơi khác, sợ phát hiện quái dị.
Dù , loại “ ” như Trần Chi ngoài mà mang máy dò quái dị thì hiếm lắm.
Kết quả, trong nhà ai, chỉ còn vài dấu vết sinh hoạt còn sót .
Nghĩ từ nãy tới giờ, chúng thấy bóng dáng bất kỳ chơi nào.
Cảm giác như đang dạo một cổ trấn yên bình .
“Trần Chi… thấy chỗ kỳ lạ ?”
khựng , vẻ cảnh giác:
“ ?”
“… chỉ thấy chỗ an quá. Cả đường , đừng chơi, ngay cả một con sói cũng thấy.”
im lặng, mới :
“ thể chúng ở nơi khác. Hơn nữa đây vốn vùng nguy hiểm.”
cũng hợp lý.
… sói ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.