Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ứng Hứa

Chương 4: 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lúc hâm xong sách, toan thổi tắt nến đờ cầm quyển sách lâu.

“Đang nghĩ gì ?”

vươn tay phẩy phẩy mặt , bắt gặp ánh đầy ngạc nhiên trong đôi mắt .

“Cô…”

nhướn mày: “Gì?”

né sang chuyện khác, vẻ áy náy: “ chuyện ban ngày, Lý nương t.ử trách phạt vì Hứa mỗ chăng?”

tự chuốc lấy, chẳng can dự đến ngươi.”

đến đây chỉ hỏi một điều: “Ban sáng ngươi nhận lời cưới , vẫn còn giữ lời chứ?”

khi giam đổi .

đưa mắt về cuốn sách cầm tay, ngọn nến leo lét chập chờn,

“Nếu cô hối hận thì Hứa mỗ cũng giữ lời.”

hỏi thêm, giọng còn vẻ bối rối như ban ngày: “Chỉ với Lý nương t.ử vốn quen vả nhà nghèo hèn, cô cũng thấy cả , cớ chi vẫn gả…”

thuận theo lời , đảo mắt quanh, quả thực tứ bề trống trải.

Bàn sách cũ kỹ loang lổ vết thời gian chẳng qua tay bao .

nhà cửa gọn ghẽ, tường tuy nứt vá víu cẩn thận.

tự đáy lòng: “Bởi thấy ngươi .”

Dẫu giàu sang đến , nếu kẻ làm chủ ăn chơi sa đọa, sớm muộn cũng hoang tàn.

tự nếm trải quá đủ.

Hứa Hoài Thanh , hai mắt khẽ run: “Lý nương t.ử cũng một cô nương .”

Câu thật lạ lùng.

từng ai khen như thế.

Trong khóe mắt, tình cờ thấy một quyển ‘Hiệp Nữ Truyện’ cũ, giấy mực sờn, từng qua.

ngờ ngươi cũng xem loại sách tiêu khiển thế !”

ngạc nhiên, giờ cứ nghĩ chỉ đèn sách Thánh hiền.

“Bộ sách cũng từng , khâm phục những như họ.”

khi đón về Thượng Kinh, cũng từng khao khát như những hiệp khách tung hoành sơn hà chung quy chỉ mộng tưởng, trái ngược hẳn khuôn khổ cõi trần.

“Thật khéo, quyển nhặt ngẫu nhiên.”

định đưa sách cho .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/ung-hua/4.html.]

đưa tay nhận, ngón tay vô tình chạm khẽ tay , cảm giác ấm áp khiến tim bỗng đập mạnh, vội vã rụt .

Bất giác mặt chút nóng.

Ôi Lý Tiễn Xuân, leo tường nhà còn ngại mà giờ nhút nhát.

lén siết tay.

Đầu ngón tay cũng khẽ run, vành tai đỏ bừng, lúng túng đặt quyển sách lên góc bàn: “ để sách ở đây, cô thể tự cầm.”

Ngừng một khắc, đột nhiên : “Thực Lý nương t.ử cũng giống trong truyện, chính một hiệp nữ.”

Câu vô duyên vô cớ khiến sực nhớ kiếp , định hỏi rằng liệu chúng từng gặp chăng.

kịp thốt , ngoài sân vang lên tiếng động, đầu thì thấy một phụ nhân hiền từ xuất hiện

Chính mẫu Hứa Hoài Thanh.

Bà hỏi tường tận sự tình bảo xin :

Hoài Thanh, chuyện nhân duyên thế , tự ý đến nhà vốn hợp lẽ, để khuê nữ nửa đêm tìm đến càng .”

Tiếp đó bà sang : “ cháu tiểu thư nhà nào, xưa nay con lỗ mãng như .

Nếu môn đăng hộ đối, ắt sẽ lo đủ tam thư lục lễ, nhờ mai mối hẳn hoi.”

Nhà họ sa sút, khi Hoài Thanh còn nhỏ, phụ đỗ đạt yểu mệnh, tiền bạc điền sản thúc phụ cưỡng chiếm.

Nay bà nhẹ nhàng dạy dỗ, bất giác rơi nước mắt.

Bởi lẽ phụ mẫu bình thường vốn nên thế , chỉ chỗ cho con, chỉ cho con đường đắn, tìm cách giải quyết rõ ràng.

từ nhỏ chỉ hai loại thanh âm, một lời trách mắng, hai câu bâng quơ “Mặc nó.”

Đến khi bà xong, lệ tuôn đầy mi.

ngây thốt: “Thật hâm mộ ngươi, Hứa Hoài Thanh.”

7

Song cho đến lúc rời , vẫn thể hỏi chuyện kiếp .

Vì nếu hiện tại, ắt chẳng rõ điều gì, còn e sẽ nghĩ ma quỷ nhập hồn.

đành ngậm ngùi nín lặng.

Về đến nhà, Đào Âm liền thì thầm báo tin.

La Ty Ty từng tới phòng tìm Đào Âm lấy cớ chối khéo, xưa nay vẫn chẳng ưa nàng nên La Ty Ty cũng nghi ngờ.

Khi gặp nàng, hương t.h.u.ố.c thoang thoảng xộc mũi.

Đáng thương , bệnh nàng nặng thêm, thế mà vẫn tới khuyên xuất giá.

“Từ xưa, chuyện hôn sự đều do phụ mẫu đặt con đấy, mấy chuyện ầm ĩ hôm nay cũng ai bận tâm , chớ làm họ thêm giận.”

“Thật ư?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...