Tương Lai Thiên Vương
Chương 393
“ , ông Tiết Cảnh ? Chính cái mà hồi nhỏ ông lấy làm tấm gương để ông noi theo , hơn mười tuổi mà. Chắt trai đang cùng ông biên soạn sách đấy, còn làm cả Phó chủ biên nữa cơ!”
Lão Dương nhà bên: “...”
“ mạng còn đầy rẫy tin tức đây , dạo ông lên mạng ? xem tin tức đấy? xem ? xem thì để cho mà xem, lưu hết đây ...”
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lão Dương nhà bên: “Biến ngay!!”
Cảm ơn bạn ủng hộ cho truyện Chiqudoll nha!
Phương cụ ông rung đùi đắc ý, về nghêu ngao hát vu vơ vài câu đầu cuối, thì bắt gặp nụ đầy ẩn ý gương mặt cụ bà.
“Bà cái gì mà thế?” Cụ ông cảm thấy khó hiểu.
“Ông quên chuyện gì ?” Cụ bà hỏi .
Cụ ông ngẫm nghĩ một hồi: “Hoa ngoài ban công hôm nay tưới nước mà!”
“... Ai thèm hỏi ông chuyện đó!”
“ bà đang tới chuyện gì?” Cụ ông vẫn ngơ ngác như cũ.
Cụ bà cũng chẳng trông mong gì cái trí nhớ tồi tệ ông nhà , liền nhắc nhở:
“Ông nhớ hôm Ngày Kỷ Niệm, lúc Tiểu Triệu chuẩn rời gì ? Lúc đó ông còn đồng ý với nó cơ mà.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cụ ông cuối cùng cũng nhớ , giọng lắp bắp: “... Đồng... đồng ý... ?”
Chẳng còn tâm trí mà tán gẫu nữa, cụ ông cứ tới lui trong phòng, suy tính một hồi quyết định gọi video cho Phương Triệu.
Lúc , Phương Triệu cũng dùng cơm tối ở chỗ Tiết Cảnh xong và đang đường về công ty.
“Ông cố gọi cháu việc gì thế ạ?”
“Vớ vẩn! việc gì thì tìm cháu làm cái gì? rảnh rỗi lắm chắc?!” Phương cụ ông trợn mắt.
Cụ bà bên cạnh khẽ . Về hưu cả ngày chẳng việc gì làm, rảnh thì gì?
“Cháu đang ở công ty đấy ?” Cụ ông thoáng qua bối cảnh phía Phương Triệu hỏi.
Gợi ý siêu phẩm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI đang nhiều độc giả săn đón.
“Cháu mới từ chỗ giáo sư Tiết đây ạ.”
thấy lời , Phương cụ ông suýt chút nữa thì bật vì tự hào, chợt nhớ điều gì đó, ông lập tức nghiêm mặt :
“ đang định với cháu về chuyện đây. Mấy ngày nay tin tức đều xem qua, cháu làm quả thực tồi. Thế , những lúc như thế , tuyệt đối để những lời bàn tán bên ngoài làm xao nhãng bản . Đừng thấy mới khen vài câu vội lâng lâng, giữ cho cái đầu lạnh để nhận việc cho tỉnh táo.”
Cụ bà bên cạnh liếc ông một cái.
Chẳng lúc nãy ông còn sức nổ vang trời với hàng xóm ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.