Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 99

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh mắt Tiêu Lăng Diễm khẽ lóe lên, trong đáy mắt ẩn chứa sự sốt ruột nhỏ bé, “Tiểu thiếu niên?”

Nghĩ một lát, Ân Nguyệt mở lời: “ lẽ một tiểu thái giám.”

“Tiểu thái giám?” Tiêu Lăng Diễm nhíu mày, lẽ nào y suy đoán ?

“Ừm.” Ân Nguyệt gật đầu, “ đáng thương, lẽ tiểu thái giám mới cung, các thái giám và cung nữ khác trong cung đều bắt nạt , cuối cùng đều dọa chạy hết .”

Tiêu Lăng Diễm hỏi: “Nàng dọa bọn họ chạy thế nào.”

giả vờ cùng công chúa vui đùa, đám đó thấy công chúa đến thì đều sợ hãi chạy mất.”

Thấy Tiêu Lăng Diễm hồi lâu gì, nàng giơ cánh tay lên vẫy vẫy mặt y, “ ?”

Tiêu Lăng Diễm trả lời câu hỏi Ân Nguyệt, cho đến khi y dằn xuống ánh sáng trong mắt, “Nàng thật to gan, dám giả làm công chúa.”

“Khi đó tuổi còn nhỏ, sốt ruột cứu , nào nghĩ nhiều như .” Ân Nguyệt đối với chuyện cũng quá để tâm.

lúc trong lòng Tiêu Lăng Diễm sóng lớn cuồn cuộn.

Y đưa mắt chiếc ngọc bội , thì ...... thật sự nàng.

Năm đó y suýt chút nữa chết.

khi mẫu phi qua đời, trong cung thấy y chỗ dựa bắt đầu ức h.i.ế.p y, phụ hoàng cũng can thiệp nhiều, cung nhân chủ tử ngầm đồng ý càng nước lấn tới, tay đánh đ.ấ.m y.

Ngày đó, y thấy một lạ mặt trộn trong đám thái giám ức h.i.ế.p y, đó bước vững chãi, hổ khẩu vết chai dày, ánh mắt y tràn đầy sát ý, chính sự xuất hiện Ân Nguyệt khiến đó tiếng mà thu chưởng .

Tiêu Lăng Diễm đến nay vẫn nhớ rõ cái bóng dáng nhỏ bé đó, lưng về phía ánh sáng, bước cửa, đến bên cạnh y : “Đừng sợ, bọn họ đều .”

Nàng tiến đến gần y, khẽ : “Công chúa đến, lừa bọn họ đó, nếu bọn họ phát hiện, sẽ đó, ngươi mau rời khỏi đây .”

Tiêu Lăng Diễm từ đầu đến cuối một lời nào, chỉ lặng lẽ cô bé mắt, cho đến khi bóng dáng nàng biến mất, y mới phát hiện cô bé đánh rơi một chiếc ngọc bội.

Nếu Ân Nguyệt ngày đó thật sự ở Tuyền Cơ Cung, lẽ mẫu nàng tìm nàng thì tình cờ bắt gặp điều gì đó, hoặc thấy nên thấy, nên mới diệt khẩu.

khuôn mặt tái nhợt Ân Nguyệt mắt, Tiêu Lăng Diễm do dự, y cho Ân Nguyệt , cái ‘tiểu thái giám’ mà nàng năm đó chính .

Tiêu Lăng Diễm từng nghi ngờ do Hoàng hậu làm, chuyện xảy trong Tuyền Cơ Cung ngày đó bất kỳ bằng chứng nào chỉ Hoàng hậu.

xác định kẻ ai, nàng càng ít càng an .

Tuyên Chính Điện

long ỷ, Văn Đức Đế mặt mày xanh mét văn võ bá quan triều.

“Hoành hành! Thật sự quá hoành hành! Ngay chân thiên tử, thích khách thể xông Vương phủ, chẳng lẽ tới sẽ xông hoàng thành ám sát Trẫm .”

“Bệ hạ bớt giận!” bộ quan viên trong triều sợ hãi quỳ xuống.

“An ninh kinh thành từ khi nào đến .” Văn Đức Đế Kinh Triệu Doãn Lý Kế đang run rẩy quỳ giữa điện, “Lý Kế! Trẫm cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội, trong vòng ba ngày tra hung thủ, Trẫm sẽ trị tội ngươi.”

“Vi...... vi thần, tuân chỉ.” Mồ hôi trán Kinh Triệu Doãn ngừng chảy xuống, dám biện bạch một lời nào cho .

Trong hoàng thành xảy án mạng ám sát lớn, Kinh Triệu Doãn khó thoát tội, nếu tra chân hung, thì đừng chiếc ô sa đầu, ngay cả cái đầu cũng khó giữ.

thích khách tối đó để một tên sống sót nào, vụ án thật sự khó khăn.

Thành Vương phủ, trong thư phòng

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Thuộc hạ vô năng, xin Vương gia trách phạt.” Thống lĩnh ám vệ cúi đầu quỳ mặt đất.

Tiêu Dật Thần thư án im lặng , sắc mặt đen sì như mực thể nhỏ .

“Xem , chúng đánh giá thấp Kính Vương .” Mạc liêu Lương Tấn .

Tiêu Dật Thần vẫn mở lời, ám tuyến điều tra Dược Vương trở về từ Bắc Cương Băng Hạp Cốc, nôn nóng lo sợ Dược Vương thật sự tìm phương pháp giải độc, vĩnh viễn trừ hậu hoạn, phái lượng lớn sát thủ lẻn thành, vì việc còn đích đến Long Tích Sơn một chuyến.

Tiêu Lăng Diễm trở về kinh lâu, vốn tưởng chuyện trong tầm kiểm soát, ngờ Mặc Vũ Vệ mạnh mẽ đến , hàng ngàn tinh nhuệ ám vệ một ai sống sót.

“Lương tiên sinh, ngươi ...... độc Tiêu Lăng Diễm giải ?” Tiêu Dật Thần hỏi.

Kính Vương phủ kiên cố như thành vàng, ám tuyến khó trộn , cho dù thành công trộn , lâu cũng biến mất, hiển nhiên xử lý .

Lương Tấn lắc đầu : “Độc Kính Vương hẳn vẫn giải , sáng nay Kính Vương lên triều, theo tin tức ám tuyến trong cung truyền về, Kính Vương cũng nội thương. Đêm qua Đại tiểu thư Ân gia đỡ cho y một nhát dao, nếu Mặc Vũ Vệ kịp thời đến nơi, e rằng hôm nay Kính Vương phủ treo cờ tang .”

“Kính Vương công lực thâm hậu, nếu giải độc, như .”

nội thương? Xem đêm qua c.h.é.m g.i.ế.c cưỡng ép vận dụng ít nội lực, như e rằng y cũng chẳng sống mấy ngày nữa .” thể tiêu hao đến chết, một ngàn tinh nhuệ cũng đáng.

Sắc mặt Tiêu Dật Thần chuyển biến hơn một chút, liền bước thư phòng thông báo, “Vương gia, hôm nay hầu hết các sản nghiệp chúng đều trấn áp, khách hàng đặt cọc mua vải ban đầu đều hủy đơn; tất cả các nhà cung cấp ngọc thạch cho tiệm trang sức đều cắt tửu lầu thì còn lan truyền tin đồn đồ ăn thức uống độc; còn ......”

“Hầu hết tất cả ?” Tiêu Dật Thần nhíu mày sâu.

cần điều tra cũng ai đang đối phó với , chỉ thể diện trấn áp các sản nghiệp như , Tiêu Lăng Diễm hề đơn giản như nghĩ.

Tiêu Dật Thần còn kịp hồn từ sự kinh ngạc, khác báo, “Vương gia, Long Tích Sơn xảy chuyện .”

Tiêu Dật Thần , chợt bật dậy khỏi ghế bành, “ xảy chuyện gì?”

“Ám doanh...... biến mất .” báo tin với giọng run rẩy.

“Biến mất! Ngươi rõ cho bản vương !” Cơn giận Tiêu Dật Thần thể kiềm chế nữa.

“Mấy vạn nhân mã chỉ trong một đêm biến mất dấu vết, bộ doanh trại trở thành vỏ rỗng, trại tử sĩ khắp nơi đều vết máu.”

Tiêu Dật Thần bỗng nhiên cảm thấy mắt một trận choáng váng, ngã khuỵu xuống ghế bành.

Long Tích Sơn sáu ngàn tử sĩ, năm vạn binh mã, tâm huyết bao năm ......

Chốc lát , một tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp Thành Vương phủ, “Tiêu Lăng Diễm!”

Bách tính trong kinh thành từ sáng sớm tụ tập thành từng nhóm ba năm để bàn tán.

Kính Vương phủ thích khách, Đại tiểu thư Ân gia vì cứu Kính Vương mà trọng thương, quả nhiên si tình.

Bách tính hiển nhiên coi hai một cặp, truyền truyền , cách xưng hô từ Đại tiểu thư biến thành Kính Vương phi, các phiên bản câu chuyện đều tương tự , nhất thời trở thành giai thoại.

trong giới quý nữ kinh thành truyền một phiên bản khác, Ân Nguyệt nửa đêm ở Kính Vương phủ, bất tri kiểm điểm, để đạt trái tim Kính Vương, tiếc lấy mạng đánh đổi, còn cứ bám riết lấy Kính Vương phủ chịu rời .

Còn nhân vật chính trong câu chuyện, Ân Nguyệt đang ngơ ngác từng hòm đồ khiêng Lăng Vân Các.

Viên Công công nịnh nọt tiến lên, “Hoàng thượng nàng vì cứu Kính Vương điện hạ mà thương, đặc biệt nô tài đến đưa một ít dược liệu bồi bổ thể cho Đại tiểu thư.”

Bỏ qua những dược liệu quý giá đó, ánh mắt Ân Nguyệt dừng ở phía khác, kìm khóe môi giật giật, trâm cài và trâm cài đôi, ngọc bội đôi...... ngay cả đai lưng cũng một đôi.

Cái còn tưởng Kính Vương phủ sắp hỷ sự.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...