Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 141
Xe ngựa lướt qua Triều Dương Phố, dừng .
Minh Tâm cũng thấy nữ tử trong xe, nàng đầu về phía Ân Nguyệt.
Khóe môi Ân Nguyệt vẫn mỉm , ý chạm tới đáy mắt, “Công chúa, chúng nên trở về .”
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Nguyệt tỷ tỷ......” Minh Tâm nên gì, chỉ thể theo bên cạnh Ân Nguyệt.
Triều Dương Phố cách cửa cung xa, Ân Nguyệt đưa Minh Tâm đến cửa cung, thấy nàng cung mới về.
Hôm nay cùng công chúa ngoài, Ân Nguyệt sợ điều bất tiện, đặc biệt Hương Lan và Tô Hợp cùng theo. Lúc , hai thấy sắc mặt Ân Nguyệt , liền theo suốt dọc đường, ai dám nhiều.
Ba trở về phủ, ngờ gặp Mai thị con đường nhỏ bên ngoài sân Ẩn Nguyệt Hiên.
“Đại tỷ tỷ.” Một bóng dáng nhỏ bé lao về phía Ân Nguyệt.
“Hiên nhi?” Khi thấy Ân Minh Hiên, mặt Ân Nguyệt cuối cùng cũng lộ ý , nàng đưa tay xoa nhẹ cái đầu nhỏ mặt, về phía Mai thị đang tới chỗ nàng, “Hiên nhi hôm nay cần học đường ?”
“Hôm nay học đường nghỉ lễ.” Mai thị : “ nghỉ lễ về tìm thấy , nó vui cả ngày .”
“Chúng trong viện chuyện.” Ân Nguyệt nắm tay tiểu gia hỏa, dặn dò Tô Hợp, “ bảo Tử Tô làm mấy món Hiên nhi thích ăn.”
“, nô tỳ ngay.” Tô Hợp mặt mày hớn hở, cuối cùng tiểu thư cũng mỉm .
“Tô Hợp tỷ tỷ, đừng quên cá kho tàu nhé.” Ân Minh Hiên đầu về phía Tô Hợp ở cửa viện gọi lớn.
Tô Hợp đầu : “Nô tỳ .”
Một đoàn bước viện, Ân Nguyệt gọi Mai thị xuống chiếc đoản tháp, nha Đinh Hương thêm một chiếc ghế dài cho Ân Minh Hiên, tiểu gia hỏa dường như sợ học đường quá , coi chiếc ghế đó vật trang trí, cứ nhảy nhót ngừng trong sân, kéo Hương Lan và Đinh Hương cùng chơi đùa.
Mai thị bất lực : “Lên học đường cũng thấy nó bớt nghịch ngợm, về nhà càng náo nhiệt hơn.”
“Hiên nhi vẫn chỉ một đứa trẻ, nếu thực sự học về mà tính tình đổi, sợ Mai dì mất ăn mất ngủ.” Ân Nguyệt , Ân Minh Hiên chạy đến bên nàng, Ân Nguyệt xoa đầu nhỏ, “Cẩn thận đừng ngã.”
“Đại tỷ tỷ, rau trồng trong sân ăn ?” Ân Minh Hiên hỏi.
Rau? Ân Nguyệt khựng một chút, “Đó rau, dược thảo, nhớ kỹ tùy tiện chạm , những dược thảo đó độc.”
“Hiên nhi .” Ân Minh Hiên chạy , rõ ràng sợ hãi, khi dược thảo độc, dám đến gần nửa bước.
Tô Hợp mang bánh lên cho hai .
Ân Nguyệt nâng chén nhấp một ngụm, hỏi: “ nhớ Mai di nương nhà ở Giang Nam, tình hình tai ương ở Giang Nam ?”
Nhắc đến chuyện , mặt Mai thị vẻ nặng nề: “Đầu tháng, gửi thư về nhà đẻ, mãi thấy hồi âm, cũng thư thất lạc đường . Vài ngày gửi một phong nữa, nếu gì ngoài ý thì mấy ngày nữa chắc sẽ nhận hồi âm.”
Mai thị mấy ngày nay trong lòng vẫn luôn thấp thỏm yên, luôn cảm thấy chuyện gì đó sắp xảy .
“Mai dì hãy an tâm, hai ngày nữa sẽ thư đến.” Ân Nguyệt an ủi.
Mai thị khẽ thở dài, “Chỉ mong như .”
Thấy Mai thị mày chau nỗi lo khó tan, Ân Nguyệt liền nhắc đến chuyện nữa.
Hai trò chuyện vài câu chuyện thường ngày, Tử Tô cũng làm xong bữa trưa, các nha đầu trong viện đều bắt đầu bận rộn.
Phục vụ mấy vị chủ tử dùng bữa.
Ân Minh Hiên vô lo vô nghĩ, ăn uống vui vẻ nhất, Mai thị và Ân Nguyệt mỗi một nỗi niềm, đều chỉ ăn vài miếng đặt đũa xuống.
Bữa cơm hóa thành hai họ phục vụ Ân Minh Hiên.
Ngày hôm , Ân Minh Hiên đưa đến Thái Học, Ẩn Nguyệt Hiên nhất thời yên tĩnh trở .
Tiêu Lăng Diễm đến nữa, khi Ân Nguyệt còn giả bệnh, ban ngày nàng phần lớn thời gian ở Ngọc Thanh Trai, thỉnh thoảng sẽ ngoài chẩn bệnh, lúc rảnh rỗi thì trong sân nghiên cứu chế thuốc mới.
Ngày tháng dường như trở về như , chỉ một cây hòe già mọc thêm bên cạnh tường viện Ẩn Nguyệt Hiên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mấy nha đầu thấy tiểu thư nhà gì khác lạ so với ngày thường, liền yên tâm hơn, cũng bao giờ nhắc đến Cảnh Vương mặt Ân Nguyệt nữa.
Ngày , Ân Nguyệt sáng sớm vẫn trong sân, đoản tháp chuyển đến gốc hòe, mặt Ân Nguyệt lộ một tia mãn nguyện, cuối cùng còn sợ ánh nắng chói mắt nữa.
“Nguyệt tỷ tỷ.”
Ân Nguyệt: ??? Nàng hình như thấy tiếng Minh Tâm.
Ân Nguyệt mở mắt, một gương mặt xinh xắn đáng yêu xuất hiện mắt Ân Nguyệt.
Minh Tâm chớp chớp mắt Ân Nguyệt, “Bổn cung còn tưởng tỷ ngủ chứ.”
“Công chúa?” Ân Nguyệt cũng nghĩ ngủ .
“, tỷ nhầm .” Minh Tâm .
Ân Nguyệt thẳng dậy, nhường chút chỗ cho Minh Tâm, nghiêng đầu nàng, “Cửa cung bây giờ mở rộng cho công chúa ?”
“Bổn công chúa hôm nay nhờ phúc cô mẫu mới xuất cung.” Minh Tâm thuận thế xuống.
Ân Nguyệt nhíu mày, rõ ràng hiểu.
Minh Tâm : “Cô mẫu đồng ý cho đến phủ để ăn cá nướng.”
Ân Nguyệt kìm hỏi: “ bây giờ tỷ nên ở phủ Trường Công chúa ?”
“Nguyệt tỷ tỷ, tỷ hoan nghênh ?” Biểu cảm Minh Tâm trông vẻ tổn thương.
“ ý đó.” Ân Nguyệt phù trán, “Chỉ tò mò, chuyện gì thể quan trọng hơn việc tỷ ăn cá nướng ?”
Ân Nguyệt thấy Minh Tâm đến cá nướng, hai mắt đều sáng rực lên.
“Đương nhiên cùng tỷ nướng cá .” Minh Tâm tươi rạng rỡ, rõ ràng vẻ buồn bã giả vờ.
Ân Nguyệt: “......” thể ?
Minh Tâm dường như suy nghĩ Ân Nguyệt, bèn tinh nghịch với nàng, “Bổn công chúa với cô mẫu , hết sẽ đến phủ tể tướng tìm tỷ cùng.”
Ân Nguyệt: “......” lời cảm ơn......
đôi mắt ngóng trông Minh Tâm, Ân Nguyệt cuối cùng cũng dậy, gọi Hương Lan giúp trang điểm.
Nửa canh giờ , Ân Nguyệt trực tiếp lên xe ngựa Minh Tâm.
lên xe sự xa hoa bên trong làm cho kinh ngạc đến rớt quai hàm.
nãy bên ngoài xe ngựa rõ ràng bình thường, chẳng qua lớn hơn xe ngựa thông thường một chút, ngờ bên trong càn khôn khác.
Trong xe ngựa thùng đá lạnh thì khỏi , đệm mềm thêu chỉ vàng, bàn thấp chạm khắc tinh xảo, bàn đặt một bộ ấm ngọc trắng, phía một hàng hộp trữ vật chạm rổ, thể thấy bên trong đựng quần áo dự phòng, trang sức, giày dép và một thứ mà Ân Nguyệt rõ, ngay cả mặt trong rèm cửa xe cũng dùng lụa thượng hạng.
Vị công chúa thực sự cưng chiều mà lớn lên, mới mấy ngày, trong cung thể tạo một chiếc xe ngựa như cho nàng .
Minh Tâm thấy Ân Nguyệt ngừng quan sát, liền hỏi: “Nguyệt tỷ tỷ thích chiếc xe ngựa ?”
Ân Nguyệt lắc đầu, nghĩ đến vẻ mặt buồn bã Minh Tâm nãy, đổi thành gật đầu, “Chiếc xe ngựa quả thực , hợp với công chúa.”
“Nếu tỷ thích, bổn cung sẽ làm thêm một chiếc mới cho tỷ.”
“ cần! thích.” Sợ Minh Tâm hiểu lầm, Ân Nguyệt xua tay , “ ý đó.”
“Nguyệt tỷ tỷ cần khách khí với bổn cung.”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ân Nguyệt: “ khách khí.” Ôi... đứa bé thực sự đơn thuần, quá hào phóng?
Hai trò chuyện suốt dọc đường, cho đến khi xe ngựa dừng cổng phủ Trường Công chúa.
Ân Nguyệt vén rèm xe, liền thấy phía một chiếc xe ngựa màu đen khác đang dừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.