Tự Chủ
Chương 3
một con cá, còn bố hễ thấy bà kiếm cớ gây chuyện.
Kỳ nghỉ đông kiếp , bố thua hết tiền, say xỉn về nhà, kiếm chuyện với một hồi. nhỏ tiếng cãi một câu, ông thấy.
Ông đạp một cú, đá gãy ba cái xương sườn .
ho máu, sợ đến mức chạy khắp làng, cầu xin hết ông nội đến bà nội, cuối cùng mới đưa đến phòng khám ở xã.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
một nữa khuyên bà ly hôn.
Bà cứ mãi, cho phận khổ sở , vì chồng hèn, vì con trai bất hiếu, vì bố chồng giày vò bà , đến lúc chuyện ly hôn, bà nín .
Bà nắm tay : " khổ một chút , con và em con khổ."
Ha ha.
", đợi con kiếm tiền, con sẽ mua cho một đôi miếng lót đầu gối, để lúc quỳ xuống đất đau."
sang em trai : "Em trai, đợi chị kiếm tiền, chị sẽ mua skin cho em."
với bố: "Bố, dây nịt bố nên , bố loại nào, con sẽ mua ngay khi nhận lương."
Dây nịt cũ ông làm đứt khi đ.á.n.h .
Hai bố con ha hả, bảo cứ yên tâm làm, ngừng giục mau , rằng tuyệt đối sẽ quấy rầy nữa.
Bố còn phá lệ đưa cho một trăm tệ, bảo mua đồ ăn đường, đừng để đói.
Kéo vali khỏi cửa, hề đầu .
Giáo viên chủ nhiệm tìm một địa điểm để mở lớp phụ đạo, thu phí, học sinh trong lớp phụ đạo học sinh hai lớp do thầy phụ trách.
Học sinh nam và nữ lớp bên cạnh thấy thì khoa trương hét lớn, "Ồ, Tô Niệm."
"Cái gì, đây Tô Niệm á?!"
Một nam sinh vòng quanh , trừng mắt, "Mày phẫu thuật thẩm mỹ ?"
Học sinh lớp kéo , " ốm, não cũng để quên ở nhà , nhà mày phẫu thuật thẩm mỹ để béo lên ?"
Lời mà với một cô gái khác thì chắc chắn họ sẽ vui.
thì vui.
Từ một mét sáu, đầy bốn mươi cân, giờ cao một mét sáu mươi ba, nặng bốn mươi chín cân.
thể vui hơn.
Béo lên , hít thở khí cũng thấy ngọt ngào.
Giáo viên chủ nhiệm bước , trách mắng nam sinh , lủi thủi về chỗ .
Thẩm Thanh nghiêng sát gần , "Vẫn đang mày kìa."
nhướng mày.
"Mấy nam sinh ."
Kỳ nghỉ đông hơn hai mươi ngày, thu hoạch kiến thức, thêm những bạn mới, và, ừm, vài lá thư tình.
trả từng lá thư tình, với đối phương rằng tâm trí yêu đương, mắt và não đều cống hiến hết cho việc học.
nam sinh gặp lớn tiếng bảo phẫu thuật thẩm mỹ đỏ mặt lên. cao, gầy, da lẽ vì bệnh nên trắng hơn những nam sinh khác, nên khi đỏ mặt thì rõ ràng.
ấp úng , "Tớ, tớ cũng yêu học tập, , trường lý tưởng trường nào?"
tên một trường 985.
"a" một tiếng.
"Tớ cứ tưởng Thanh Hoa, Bắc Đại cơ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Quá lời ."
" , với tốc độ tiến bộ , thật sự khả năng đấy."
"Nhờ lời chúc nhé." .
bố đá gãy ba cái xương sườn, y như kiếp . Khi chuyện thì kỳ nghỉ đông kết thúc.
Chuyện cũng chẳng trách ai. Trong nhà bốn , bố điện thoại, điện thoại, em trai điện thoại đời mới nhất, chỉ .
từng ngập ngừng dò hỏi về việc xin một chiếc điện thoại, lời dứt, mắt đỏ hoe. Bà , cứ như thể bắt nạt bà .
lau nước mắt, rằng nhà hết tiền , tiền bố đ.á.n.h bạc sạch cả. Bà làm thuê trong nhà kính, lưng đau nhức cả ngày, cố gắng lắm cũng chỉ bảy mươi tệ.
Lòng đau xót thôi, đành nuốt ngược lời đề nghị xin một chiếc điện thoại cũ trong.
Bố tìm đến trường đòi tiền dây nịt ông . vờ bối rối : "Em trai với con gãy xương sườn, cần tiền gấp, con đưa hết tiền cho nó ."
đàn ông lập tức đen mặt, c.h.ử.i bới om sòm.
"Mày lo cho nó làm gì, nó c.h.ế.t nhất! Cái đồ phá gia chi tử, kiếm bao nhiêu tiền ném hết cho cái con đàn bà ốm yếu đó. Bố đây nuôi cái nhà bao nhiêu năm, thấy mày báo đáp! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ bạch nhãn lang nhà mày!"
, ông nhấc chân đá , giống như làm bao nhiêu ở nhà.
Các nam sinh trong lớp ầm một tiếng xông .
"Làm gì đấy?"
Gợi ý siêu phẩm: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi đang nhiều độc giả săn đón.
Ba , đều cao mét tám. Mấy đứa thấp hơn thì bám cửa sổ hét lên: "Chú ơi, bạo hành gia đình phạm pháp đấy nhé!"
Bố cứng cổ lên: "Tao dạy dỗ con gái tao, liên quan gì đến bọn mày, lũ ranh con mọc đủ lông!"
Những lời đó, âm lượng rõ ràng yếu dần ánh mắt giận dữ ba nam sinh cao lớn.
đàn ông rụt đầu .
thấy buồn . Bố như đấy, bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
Ở nhà thì động một tí đ.á.n.h , đ.á.n.h . ngoài đ.á.n.h bài lừa sạch tiền, ông tức đỏ mặt tía tai, chẳng dám hé răng nửa lời.
Giáo viên chủ nhiệm và giáo viên Vật lý tới. Thầy chủ nhiệm nho nhã, còn thầy Vật lý một gã thô kệch, cao mét tám, khí chất mạnh mẽ.
"Làm gì đấy, về!"
Thầy Vật lý với ba nam sinh, ánh mắt liếc xéo về phía bố .
Bố lập tức càng thêm co rúm.
Ông khom lưng, nở nụ nịnh bợ: "Thầy khỏe . , tìm con gái chuyện riêng một chút."
" xong ?" Thầy Vật lý uy nghiêm giận mà vẫn đáng sợ.
"Xong , xong ." Bố nuốt khan một cái, kẹp cái đuôi vô hình chạy mất.
đưa tiền cho Tô Hữu Chí, một trăm tệ. làm thỏa mãn , thứ ít nhất một nghìn.
vòng vo tam quốc. với rằng môi giới đen lừa, suýt nữa về từ miền Nam. Thỏa thuận ba nghìn, làm hơn hai mươi ngày, thực nhận tới một nghìn.
đòi lấy tiền còn thiếu.
đối phương đông , ai nấy đều to cao vạm vỡ, còn nuôi một con ngao Tây Tạng, dám, em .
c.h.ử.i bới, ý định , chỉ đưa tay đòi nốt bảy trăm tệ còn , vênh váo : " thương chị nhất mà."
bật vì tức.
" đấy, thương chị nhất. Thế nên để yên lòng, những ngày ở nhà máy điện tử, chị ăn ngon, ngủ ngon, mặc ."
"Chị!" Tô Hữu Chí nhảy dựng lên.
Đừng , dù cao một mét bảy, nặng một trăm bảy mươi cân, nhảy lên cũng mét tám đấy.
"Chị dám tiêu hết tiền?!"
" đấy," cúi đầu xuống, cố gắng kiềm chế bật . " dặn dò chị trăm nghìn , bảo chị tự chăm sóc bản cho . , chị tự chăm sóc bản , thì dù bà c.h.ế.t cũng nhắm mắt ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.