Từ Chối Chơi Đùa Nữa
Chương 15
Khi chông chênh bên bờ sông, Thẩm Thanh kéo .
“Mắt chứa hạt cát nào.” .
Cố Minh Húc : “Hoan Hoan, cô và Thẩm Thanh sự khác biệt quá lớn, mới phù hợp với cô nhất.”
định gì đó, thì đồ ăn mang .
Khoan , bưng thức ăn quen mắt quá!
Thẩm Thanh đeo tạp dề bước , mặt hầm hầm, cầm một cái giẻ lau bẩn chà mạnh bàn mặt Cố Minh Húc.
cảm thấy những động tác lớn đang chà mặt Cố Minh Húc.
Cố Minh Húc cũng nhận Thẩm Thanh, với vẻ mặt kiểu “ thật trẻ con”.
“ ấm nhà họ Thẩm cũng làm thêm dịp nghỉ đông ,” trêu chọc.
“Làm thêm quan trọng, chỉ sợ con ruồi nào đó nhăm nhe đóa hồng khác thôi,” Thẩm Thanh với giọng mỉa mai, nhe cả răng nanh nhỏ .
“Đừng ở đây châm ngòi ly gián. Chủ nhật tuần em sẽ đưa chị về nhà, chúng em sắp kết hôn , ba năm sinh hai đứa,” Thẩm Thanh với giọng chanh chua.
đó, Thẩm Thanh nở một nụ kỳ quái, kéo dài giọng : “ Cố, em còn nhỏ ăn , đừng để tâm nhé, tính em thẳng thắn đấy.”
Thẩm Thanh nhỏ hơn Cố Minh Húc những năm tuổi.
quên mất Cố Minh Húc rời như thế nào, lẽ chịu nổi việc Thẩm Thanh cứ bên cạnh , chốc chốc : “Chị ơi, em đút chị ăn nhé, a –”
Lúc Cố Minh Húc bước ngoài, mặt Thẩm Thanh lập tức sầm xuống.
“Chị ơi, đây nơi chứa đầy kỷ niệm chị và ?”
cố tình trêu Thẩm Thanh, khẽ ‘ừ’ một tiếng.
Thẩm Thanh bĩu môi: “Hừ, em sẽ mua chỗ , xây thành trạm giao hàng nhanh.”
bẻ ngón tay đếm: “Hai đứa đây còn Công viên Nhân dân, Thư viện thành phố, cầu Trường Giang…”
“Em , . em sẽ với chị nhiều nơi hơn, kỷ niệm chúng nhiều gấp trăm , vạn kỷ niệm chị với ,” Thẩm Thanh hậm hực .
Đừng bỏ lỡ: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
Cố Minh Húc bao giờ liên lạc với nữa.
khi Tô Noãn và Cố Minh Húc đều rời , gặp riêng bố Thẩm Thanh.
Bố Thẩm Thanh chủ động liên lạc với .
gặp ông tại một quán cà phê. Bố Thẩm Thanh gặp thẳng thắn : “Thẩm Thanh hẹn chúng ăn tối Chủ nhật, gặp riêng cháu, trao đổi với cháu một chút.”
gật đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt bố Thẩm Thanh ôn hòa, giọng mật: “Thẩm Thanh con trai khi lớn tuổi, chỉ duy nhất một đứa con trai , từ nhỏ cưng chiều nó. và nó nhiều thời gian quản lý, nên đôi khi nó bướng bỉnh và bám , cô Hứa Hoan thông cảm nhé.”
gật đầu, nghiêm túc lắng bố Thẩm Thanh .
“Thẩm Thanh chắc với cháu, nhà chúng gia đình truyền thống. yêu cầu Thẩm Thanh tìm môn đăng hộ đối, chỉ mong thằng bé hạnh phúc.
“ tại hôm nay tìm cháu nhỉ…” Bố Thẩm Thanh đột nhiên đổi giọng, kéo dài âm thanh.
Tim đập thịch một cái, căng thẳng ông .
“Chủ yếu vì Thẩm Thanh cứ làm công tác tư tưởng cho chúng mãi, làm chúng thấy phiền quá, nên cố tình dọa nó một chút, trêu chọc nó thôi.”
Sự mật bố Thẩm Thanh lập tức chuyển thành vẻ tinh nghịch. Trong đôi mắt tương tự như Thẩm Thanh, lóe lên ánh hài hước, mặt vẫn giữ nụ ôn hòa.
cũng bật , cơ thể căng thẳng lúc nãy cũng giãn .
Linlin
khi đến, vô tưởng tượng liệu bố Thẩm Thanh đưa cho năm trăm triệu để bảo rời xa con trai ông , tất cả đều xảy .
Bố lịch sự, hiền từ và nhân hậu.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cũng mong cô Hứa Hoan yên tâm, đừng quá căng thẳng. Chủ nhật chỉ bữa cơm gia đình thôi.”
Bố Thẩm Thanh mỉm với , hiệu cho . Qua cửa kính tầng hai, và ông thấy Thẩm Thanh đang một ở cổng quán cà phê, đút tay túi, vẻ mặt lo lắng và bồn chồn chờ đợi.
Bố Thẩm Thanh : “Hoan Hoan, cháu xuống xem nó .”
gật đầu, chào tạm biệt bố Thẩm Thanh một cách lịch sự, vội vã xuống lầu gặp Thẩm Thanh.
Thẩm Thanh thấy cằn nhằn: “Bố em gì quá đáng chứ? Cứ đòi gặp riêng chị, em chịu luôn.”
lắc đầu, bật khúc khích.
Thẩm Thanh vội vàng ôm lấy , thì thầm bên tai : "Chị, mãi mãi, mãi mãi đừng bao giờ rời xa em."
Chỉ hai ba giây trôi qua, còn kịp gì, Thẩm Thanh hối thúc : "Mau đồng ý mà! Đồng ý với em !"
vội vàng gật đầu.
Thẩm Thanh : " chị đồng ý 'mãi mãi' với em nhé, em đủ tuổi kết hôn hợp pháp đấy."
cố ý hừm một tiếng: " nào, cưới 'đại tỷ' ? Em còn tiếp tục xem biểu hiện em nhé!"
Thẩm Thanh cong môi , nụ rạng rỡ đến mức khiến xung quanh như thắp sáng bởi hàng vạn vì .
vui vẻ : "Hy vọng đợi quá lâu."
- Hết -
Chưa có bình luận nào cho chương này.