Trút Bỏ Gánh Nặng
Chương 5
thất bại ê chề “mặt trận dư luận họ hàng”, Lưu Mai và Triệu Khải càng thêm uất hận.
Cuối cùng, họ quyết định tung chiêu trò độc ác, bỉ ổi nhất và trong suy nghĩ họ, đây cũng chiêu “hiệu quả” để khiến sụp đổ:
Hủy hoại sự nghiệp .
Bằng cách nào đó, họ địa chỉ công ty làm việc.
Chiều thứ Hai, khung giờ làm việc cao điểm nhất, cánh cửa kính lớn ở sảnh công ty đẩy bật một cách thô bạo, tạo tiếng động chói tai.
Lưu Mai và Triệu Khải, một một , khí thế hầm hầm xông sảnh lễ tân.
Cô lễ tân bước tới định trấn an và hỏi han, Lưu Mai xô mạnh sang một bên.
Bà bắt đầu gào thét như điên:
“ khổ quá mà! Con trai lấy một con đàn bà rắn rết, tàn nhẫn vô lương tâm!”
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm đang nhiều độc giả săn đón.
, bà phịch xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng sảnh chính, bắt đầu vỗ đùi, đập đất, la lối om sòm, ăn vạ giữa thanh thiên bạch nhật.
“Nó leo lên cành cao , giờ đá con đường! Nó dồn chúng con đường cùng!”
dừng , bà còn trắng trợn bịa đặt, dựng chuyện về việc "vứt bỏ chồng con", mặc dù rõ ràng và Triệu Khải từng con cái gì.
Triệu Khải bên cạnh, đóng trọn vai con trai hiếu thảo “quẫn bách”, đối mặt với đám đông nhân viên đang xôn xao hiếu kỳ:
“Cô tên Lâm Oanh, chính nhân viên thiết kế các ! Cô cuỗm sạch tiền trong nhà , giờ ngay cả tiền t.h.u.ố.c chữa bệnh cho cũng chịu chi !
Một như , đạo đức suy đồi như một công ty uy tín như các thể dung túng chứ?”
Giọng cố tình to, dứt khoát, từng lời như những nhát búa bẩn thỉu nện thẳng danh dự và uy tín .
Chỉ trong chốc lát, sảnh công ty đông nghẹt .
Từ phòng Thiết kế, Marketing, cho đến Hành chính… tất cả đồng nghiệp nhao nhao ló đầu xem kịch.
Hàng loạt ánh mắt tò mò, xét nét đổ dồn về phía kẻ điểm mặt chỉ tên giữa chốn công sở.
cảm nhận rõ từng ánh hệt như những chiếc đèn pha công suất cao rọi thẳng :
Những ánh khinh miệt, thương hại, xì xào bàn tán, và sự hả hê lộ rõ...
Cùng lúc đó, sắc mặt cấp trực tiếp – Giám đốc Thiết kế Vương – chuyển sang tím tái vì tức giận.
sải bước đến chỗ , hạ giọng ngữ điệu đầy vẻ trách cứ và khó chịu:
“Lâm Oanh! Chuyện cái quái gì ? cần nội bộ nhà cô vấn đề gì, lập tức giải quyết dứt điểm ! Đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh công ty!”
Ngay khoảnh khắc , cảm thấy như hàng ngàn cân áp lực đè bẹpnghẹt thở, nhục nhã đến cùng cực.
Hai má bỏng rát, cứ như thể đang lột trần, phơi bày bí mật bộ đồng nghiệp.
Họ đạt mục đích.
Họ kéo xuống vũng bùn dơ bẩn nhất, khiến mất hết danh dự và thể diện tại nơi làm việc.
Đầu óc trống rỗng, lạnh buốt.
ngay đótừ sâu thẳm lồng ngực, một ngọn lửa phẫn nộ và cam lòng bùng lên dữ dội.
phép gục ngã tại đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu gào thét, đôi co, thậm chí rơi nước mắt, sẽ lọt cái bẫy hảo mà họ giăng sẵn.
cố gắng ép bản bình tĩnh, hít sâu một , hít thêm một nữa, luồng khí lạnh lẽo chạy dọc lồng ngực.
phớt lờ gương mặt vặn vẹo vì sân hận Lưu Mai và Triệu Khải.
đó, về phía Giám đốc Vương và tất cả các đồng nghiệp đang theo dõi, cúi thật sâu:
“Giám đốc Vương, cùng các chị em đồng nghiệp, thành thật xin vì việc riêng làm phiền và ảnh hưởng đến môi trường làm việc chung. xin gửi lời xin chính thức đến tất cả .”
Giọng hề lớn, từng câu từng chữ rõ ràng, rành mạch, vang vọng khắp sảnh chính bằng một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, tương phản với bầu khí hỗn loạn đang bao trùm.
đều sững sờ.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đó, ngẩng đầu lên, xoay , đối diện trực tiếp với Triệu Khải.
Ánh mắt lúc còn chứa đựng bất kỳ sự giận dữ oán trách nào, chỉ còn sự lạnh lùng, trống rỗng, như thể thấu và loại bỏ bộ con khỏi cuộc đời .
“Triệu Khải.”
gọi tên , giọng đanh thép, nặng tựa đá tẻ:
“ khẳng định… cuỗm hết tiền gia đình?”
ánh mắt lạnh lẽo soi rọi, Triệu Khải thoáng lúng túng, nhanh chóng lấy vẻ hung hăng:
“! Chính cô chứ còn ai nữa!”
“.”
gật đầu dứt khoát, chậm rãi giơ chiếc điện thoại lên.
“ thì ngay bây giờ chúng báo cảnh sát.”
“Mời cảnh sát đến đây. Chúng cùng đến ngân hàng. In bộ kê tất cả các tài khoản tên , tên , và cả tên từ ngày chúng kết hôn cho đến tận hôm nay từng khoản chi, khoản thu một.”
“Để cho pháp luật và cảnh sát xem suốt năm năm qua, rốt cuộc ai mới một tay kiếm tiền nuôi gia đình ? Ai dùng tiền ai để mua sắm đồ hiệu?
Và ai mới kẻ từng chút một… lén lút chuyển hết tiền về tài khoản riêng ?”
“Chúng hãy đối mặt với pháp luật, tính toán rõ ràng, sòng phẳng từng đồng, từng xu một.”
Giọng dứt, bộ sảnh công ty chìm sự tĩnh lặng đáng sợ.
Vẻ hung hăng gương mặt Triệu Khải lập tức đóng băng, cứng đờ như tượng đá.
Tiếng gào ăn vạ Lưu Mai cũng đột ngột im bặt, như thể ai đó bóp cổ bà .
Cả hai họ giống hệt những con rối ấn nút “tạm dừng” khẩn cấp c.h.ế.t trân giữa sảnh, đơ cứng, dám nhúc nhích.
Bởi vì họ từng bao giờ ngờ rằng phụ nữ mà họ nghĩ ngu ngốc, quen nhẫn nhịn và chịu đựng sự áp bức suốt 5 năm trời thể cứng rắn và quyết liệt đến nhường .
Tự đề nghị báo cảnh sát ư?
Đòi in kê tài khoản ngân hàng ư?
Hành động chẳng khác nào việc tự tay lột trần bộ sự thật bẩn thỉu gia đình họ giữa ánh sáng chói chang ban ngày.
bộ những năm tháng họ hút m.á.u như đỉa đói, những mượn danh nghĩa “gia đình khó khăn” để trắng trợn chiếm đoạt từng đồng tiền mồ hôi nước mắt kiếm … tất cả sẽ phơi bày sót một chi tiết nào công chúng.
Và đương nhiên, hai con gan để đối mặt với sự thật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.