Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trút Bỏ Gánh Nặng

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngay khi ký giấy ly hôn, việc đầu tiên làm đến ngân hàng, đổi bộ mật khẩu các tài khoản cá nhân. Chiếc thẻ phụ mà chồng cũ từng dùng để quẹt chi tiêu, trực tiếp hủy bỏ.

Hồi còn vợ Triệu Khải, bà thoải mái dùng thẻ mua túi xách hàng hiệu đắt đỏ, làm spa cao cấp, tiêu cả trăm triệu đồng, còn thản nhiên mặt ngoài mà trút giận lên .

Ngày thứ hai ly hôn, khi đang dài tận hưởng sự tự do hiếm hoi, chồng cũ gọi đến. Giọng gần như gào lên qua điện thoại:

đang ở trung tâm thương mại từ chối thanh toán thẻ! Cô giở trò gì hả? mất hết mặt mũi đấy!”

bật thành tiếng, giọng điệu mỉa mai:

“Bà , . báo hiếu thì dùng tiền .”

“Reng… reng… reng…”

dứt khoát nhấn nút ngắt cuộc gọi, hề do dự dù một giây.

gọi đến ngay đó. mở danh bạ, chọn “chặn”.

Cả quá trình diễn trơn tru như nước chảy, tay hề run lên dù chỉ một chút.

Làm xong tất cả, dài sofa, ngửa đầu trần nhà.

Trong lồng n.g.ự.c , một tảng đá nặng nề tích tụ suốt năm năm qua bỗng chốc vỡ tan. cảm nhận rõ ràng đang hít thở khí tự do đầu tiên.

Thế giới , cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

nhắm mắt . Những hình ảnh năm năm hôn nhân cũ cứ tự động bật , tua ngược như một cuộn phim kẹt.

Năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày, sống như một con rối hảo, một cỗ máy lập trình sẵn.

Mỗi sáng, dậy thật sớm làm bữa sáng cho cả nhà, chở Triệu Khải làm, và quên dọn dẹp mớ giày dép hàng hiệu vương vãi chồng ngoài cửa.

dám lười biếng chậm trễ dù chỉ một nhịp, vì chỉ cần mắc chì chiết rằng điều, xứng làm con dâu trong một gia đình cho “tử tế”.

thích chiếc túi xách da rắn sang trọng , trị giá hàng chục triệu đồng, cày thêm hai dự án liên tục mới thể mua tặng.

Đỉnh điểm còn dám mặt họ hàng: “Con dâu kiếm tiền giỏi thật, cách ăn mặc thì quá quê mùa, chẳng chút khí chất nào.”

khoác mùi nước hoa Chanel mà tặng, còn thì lầm lũi trong bếp, nuốt trôi bát mì gói nhạt nhẽo như nước lã.

Triệu Khải, chồng cũ, luôn bên cạnh che chở :

“Bà , em nhịn bà một chút thì ?”

em vẫn đưa tiền cho ? Chúng nhà, phân biệt rạch ròi thế làm gì?”

“Tối nay, em làm ơn đừng gây chuyện ?”

" nhà" ư?

bật lạnh lùng.

Thế thì khái niệm “ nhà” họ gì? khi cần cung cấp tiền bạc?

làm cái bao cát để họ tiện tay trút giận?

trở thành cái máy in tiền, công cụ nuôi họ “ăn sung mặc sướng”?

Điện thoại rung lên bần bật một lạ.

vốn định .

cuộc gọi cứ dai dẳng ngừng, từng hồi chuông như kéo một sự điên cuồng, đòi hỏi đáp .

đoán ngay. Triệu Khải đổi để gọi.

vẫn nhấn nút nhận cuộc gọi để chuyện, mà để thử, xem còn thể diễn vở kịch trắng trợn đến mức nào.

nối máy, một tiếng quát nén giận lập tức vang lên:

“Lâm Oanh, cô điên ? ở trung tâm thương mại từ chối thẻ! thẻ đủ hạn mức, bà mất mặt đến nỗi ngẩng đầu lên ! Cô mau chuyển tiền qua ngay lập tức, gọi điện xin !”

Giọng Triệu Khải đầy phẫn nộ, cứ như thể mới chính tội nhân thiên cổ.

thể tưởng tượng rõ ràng cảnh tượng đó:

Lưu Mai đang giữa quầy hàng túi xách xa hoa, nhân viên và những vị khách sang trọng xung quanh chằm chằm. Mặt bà tím ngắt, miệng lắp bắp thanh minh thế nào.

Cảnh tượng hệt như những , khi bà mặt ngoài mà chỉ trích :

“Cô hiểu chuyện, chẳng tôn kính lớn, chẳng dáng con dâu nhà .”

Quả thực nực !

bình tĩnh lên tiếng, giọng nhẹ nhàng đến mức hề lấy một tia cảm xúc:

“Triệu Khải, hôm qua chúng tất thủ tục ly hôn tại Cục Dân Chính .

Kể từ khoảnh khắc đó trở còn bất kỳ liên quan gì đến .”

“Cô…”

Giọng Triệu Khải lập tức nghẹn .

“Bà , .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

nhấn mạnh từng chữ, rõ ràng, gọn ghẽ.

báo hiếu, xin mời dùng tiền chính . Còn tiền , dù chỉ một xu, cũng đừng mơ tưởng chạm .”

Dứt lời, dứt khoát ngắt máy.

Và như , điện thoại mới lập tức đưa danh sách chặn.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua lớp kính trong suốt, rải xuống sàn nhà một màu vàng ấm áp.

Đây căn hộ , tài sản tên từ khi kết hôn.

dậy, bước đến bên cửa sổ kính, vươn vai cảm thấy thư thái.

đầu tiên ngần năm, cảm nhận rõ ràng tương lai tươi sáng , thuộc về chính .

mở ứng dụng nhạc lâu chạm đến, chọn một bản jazz Blue êm dịu, vui tươi.

đó, bước bếp, lấy từ tủ lạnh phần bò bít tết hảo hạng, măng tây tươi xanh và tôm sú.

Tự tay chuẩn một bữa tối thịnh soạn – chỉ dành riêng cho bản .

Mùi vang đỏ thượng hạng thoang thoảng trong khí.

m thanh thịt bò áp chảo xèo xèo trong chảo gang vang lên giòn rụm, kích thích vị giác.

tận hưởng bầu khí bếp núc ấm cúng, đầy bình yên một điều xa xỉ lâu mới dành riêng cho .

Cùng lúc đó, Triệu Khải đang cuồng trong một mớ hỗn độn tại căn nhà cũ.

Lưu Mai chồng cũ bước cửa ném mạnh chiếc túi xuống đất, đó bắt đầu lóc ăn vạ, c.h.ử.i rủa tiếc lời, sang trách mắng Triệu Khải bất tài vô dụng.

Triệu Khải ôm đầu, tiếng gào thét làm cho đau nhức thái dương.

Trong lòng lúc chỉ còn sự bực bội, khó chịu và sự oán hận đan xen.

nghiến răng thề

Nhất định khiến Lâm Oanh hối hận.

Nhất định sẽ để lóc cầu xin tha thứ.

Còn

chỉ lặng lẽ nâng ly rượu vang sóng sánh, bên khung cửa sổ, ngắm muôn ánh đèn lung linh thắp sáng cả thành phố.

khẽ , giọng nhẹ bẫng như một lời giải thoát:

“Tạm biệt, Triệu Khải.”

bao giờ gặp nữa.”

Đêm khuya tĩnh mịch, chiếc giường Kingsize mềm mại, dễ chịu. Màn đêm bao bọc, mang sự bình yên tuyệt đối.

mở album ảnh trong điện thoại.

Tại đó, vẫn còn những bức hình chụp chung giữa và Triệu Khải.

Cả những thước phim “ấm áp” và “hạnh phúc” giả tạo mà từng ngu ngốc tỉ mẩn lưu giữ cho gia đình họ.

biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ xóa từng tấm ảnh.

Từng tấm… từng tấm một…

Cuối cùng, truy cập Thùng Rác và nhấn nút Xóa Vĩnh Viễn.

Từ giây phút đó, thế giới cuối cùng cũng thanh lọc, sạch sẽ chút vướng bận.

Sáng hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng đập cửa dồn dập, điên cuồng.

Tiếng động gấp gáp dữ dội, như thể phá tung cả cánh cửa căn hộ , mang theo sự hống hách thể chấp nhận .

cau mày, bật dậy giường.

Cơn bực tức dồn nén suốt bao lâu nay như trào lên tận óc.

cần nghĩ cũng kẻ nào tìm đến.

chậm rãi rời khỏi giường, rửa mặt, một bộ đồ mặc nhà đơn giản, thậm chí còn thong thả rót cho một ly nước ấm.

Ngoài cửa, tiếng đập và tiếng c.h.ử.i rủa hòa thành một thứ âm thanh hỗn loạn đáng ghét.

“Lâm Oanh! Cái con tiện nhân ! Mở cửa ngay cho tao!”

Giọng the thé, gay gắt Lưu Mai vang lên chói tai, xuyên qua lớp cửa cách âm.

“Tao mày ở trong đó! Đừng giả vờ ngủ! Mau mở cửa !”

nhấp ngụm nước cuối cùng, thong thả bước cửa, qua mắt thần.

Gương mặt Lưu Mai đang áp sát cửa méo mó vì giận dữ, mặt mày nhăn nhó, trông đáng sợ lố bịch.

Phía , Triệu Khải khoanh tay, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, ánh mắt đảo quanh như đang lo quen bắt gặp cảnh tượng .

mở cửa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...