Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trường Thọ

Chương 23

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

vẫn đắm chìm trong quá khứ, cảm xúc kích động, che giấu sự căm ghét và ghê tởm đối với . Bà , nhíu mày, cầm lấy ấm bên cạnh ném về phía , nhắm thẳng trán.

Cố Lưu nhanh tay kéo , tình thế quá đột ngột, tránh kịp, cũng may trúng trán. Ấm chỉ khẽ sượt qua, làn da rỉ máu.

“Đứa con hoang do gã để , ngươi nên sống đời , ngươi c.h.ế.t ? Ngươi đáng cũng nên chết!”

điên cuồng ném đồ trong phòng , gì ném nấy, thậm chí cả con d.a.o còn dính m.á.u cũng chút do dự, Cố Lưu che chắn cho , Cố Lưu thấy động liền chạy tới, che , tin hỏi:

“Bà điên ? Con bé con ruột bà ư?”

Lý phu nhân cố gắng thuyết phục , “Con gái làn da mỏng manh, đừng đối xử với nó như . A Đào một đứa trẻ ngoan, xuất do nó tự chọn, nó rõ ràng làm gì .”

an ủi , thực chẳng buồn chút nào, chỉ lạnh lùng phát điên. Từ lâu , tình cảm bẩm sinh dành cho tan biến.

Cố Lưu từng dạy , hãy coi như một con thỏ nhỏ. Khi coi như một con thỏ, chợt hiểu sự đáng thương bản , và sự đáng ghét khác.

đây đánh mắng cũng né tránh, chịu ngược đãi vẫn nhẫn nhịn để làm bao cát cho bà, giờ bỏ thói quen làm hài lòng khác.

đời thường , sơ duyên cạn, tu nợ .

Hai kiếp , giúp báo thù, chăm sóc từ khi còn nhỏ, bảo vệ trong giàu sang an khang. Dù sinh mang tội, ân sinh thành và dưỡng dục, ngoài mạng sống , nợ bà gì cả.

bình tĩnh lau sạch vết m.á.u trán, nhẹ nhàng từ biệt bà:

, đây cuối con gọi , mong từ nay con và , bao giờ gặp nữa.”

nhận lời nghiêm trọng đến mức nào, vẫn như thường lệ, tiếp tục chửi rủa: “Thế thì ! Cút ! cũng thấy ngươi nữa!”

rời ngoảnh .

đó đến nhà tù, Cố Cẩm giam giữ, đưa ly rượu độc qua.

“Ngươi còn sống, đối với mối đe dọa. Nhổ cỏ nhổ tận gốc mới an tâm.” với Cố Cẩm.

Từng phóng khoáng câu nệ, giờ đây Cố Cẩm đầy thất vọng, y lâu, khổ:

một , mang theo hộ vệ, chỉ cần , thể dễ dàng bắt ngươi làm con tin trốn thoát…”

Y đỏ mắt hiếm khi rơi lệ, trong đáy mắt vẫn còn sự tủi che giấu nổi. Y nhận lấy ly rượu độc, cúi đầu đầy thê lương, “Tiểu Liễu, nàng dựa việc thích nàng, chắc chắn sẽ phản kháng.”

“Giống như mỗi tìm nàng, nàng luôn dẫn Liễu Hi Nghiên đến, rõ mánh khóe nàng, vẫn để nàng đạt mục đích hết đến khác. Giống như, nhận nàng sắp xếp xe ngựa, vẫn giúp nàng che giấu.”

Cố Cẩm chỉ kẻ chơi bời, kẻ ngu ngốc, y thực thông minh, thông minh hơn y nhiều, điều sớm nhận , vì luôn cảnh giác.

y dường như tham vọng, cũng đồng tình với hành động , ngày ngày chơi bời qua loa, y tức giận, chỉ coi y như kẻ vô dụng.

Cố Cẩm uống cạn ly rượu độc, những lời vô nghĩa, chờ đợi cái chết.

“Diệp Hoàng hậu từ đầu hoàng hậu, hoàng tử do bà sinh từ nhỏ thái tử, luôn so sánh với bà, những gì bà , đều . bao năm qua, vẫn thành hoàng hậu, phụ hoàng cũng bao giờ đề cập phong làm thái tử. cam lòng, luôn kéo tranh giành.”

, giang sơn , do Diệp hoàng hậu góp công giúp phụ hoàng đánh hạ ? Chúng lý do gì để tranh giành?”

“Hồi nhỏ, khác đều cha, chỉ . , bọn trẻ ngoài luôn chửi mắng đồ con hoang, mỗi đánh xong, đầy thương tích, dám về nhà. ít, ít, chỉ một cha như , một gia đình ấm áp bình thường…”

Giọng y càng lúc càng yếu, ngã xuống đất.

Trong cung tổ chức tang lễ đơn giản, cuộc đời Cố Cẩm như thế mà kết thúc.

chọn một gia đình ở Giang Nam, hai lão nhân mất con mất cháu trong những năm cuối đời, lo lắng ai bầu bạn chăm sóc, thấy Cố Cẩm thì mừng rỡ, sẽ coi y như con ruột.

Ly rượu độc đó để lấy mạng, mà để xóa ký ức.

Hiện tại, Cố Cẩm thiếu gia một gia đình viên ngoại ở Giang Nam, trời mưa đất ướt, cha đều còn sống, gia đình ấm áp hòa thuận. nhà y mất trí nhớ vì va đầu, y sờ đầu, suy nghĩ nhiều.

đường trở về kinh thành, gặp Vệ Khinh Vũ cưỡi ngựa ngang qua. Khi Võ An hầu giúp tiên hoàng hồi cung, Vệ Khinh Vũ cũng mặt trong đội ngũ, còn lập chút công lao, phong làm một tiểu đầu lĩnh, bây giờ đang cùng đại đội nhân mã biên cương. Nàng cạnh cha , như chú chim ràng buộc, bay tới vùng đất tự do rộng lớn.

Kiếp , Vệ Khinh Vũ ở bên lâu nhất, chúng cùng già , đến khi tóc bạc phơ, c.h.ế.t một ngày tháng Ba ấm áp. Trong chớp mắt, năm năm trôi qua, kiếp nàng cuối cùng cũng đạt ước nguyện.

bên đường nàng, con đường rộng lớn hoang vắng, và mấy hộ vệ đó, khó mà gây chú ý.

Vệ Khinh Vũ cũng , ánh mắt chạm .

Chốc lát, bước tới, cài bông hoa duy nhất đầu lên yên ngựa nàng, cảm thấy món quà quá đơn bạc, liền đưa luôn thanh kiếm dài trong tay cho nàng .

Vệ Khinh Vũ ngạc nhiên, dở dở , : “Cô nương , nữ tử mà.”

Phong cách thời nay cởi mở, cô nương gặp thiếu niên thích phố, thường tặng khăn tay hoặc đồ trang sức, thì lấy chút hoa quả bánh ngọt, để bày tỏ tình cảm.

Vệ Khinh Vũ mặc trang phục như một thiếu niên tướng quân, vẻ ngoài dũng khó phân biệt nam nữ, chắc quen nhận nhầm nam tử, từ kinh thành , đầy đồ tặng các cô gái, chỉ riêng hoa quả trong túi đủ ăn mấy ngày. Nàng chắc đang nghĩ cũng nhầm lẫn mà tỏ tình.

khẽ : “ chứ.”

xong, giải thích gì thêm, leo lên yên ngựa, lập tức rời .

khi xa, Vệ Khinh Vũ mới rút kiếm xem, đó chính Thượng phương bảo kiếm hoàng thượng ban tặng.

Đây bảo vật quý báu vô cùng, thể bảo đảm cho gia tộc đời đời vinh hoa.

Gần đây, hoàng đế chỉ ban thưởng bảo kiếm cho một duy nhất, đó Đại nhân Thái y viện tiên hoàng sủng ái nhất, cũng duy nhất đồn đại hoàng hậu tương lai tân hoàng sắp đăng cơ.

phận cần cũng rõ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Kiếp và Vệ Khinh Vũ tiếp xúc gặp gỡ, nàng lẽ mãi mãi hiểu, tại chỉ gặp một , tặng nàng món đồ quan trọng như .

Trở về kinh thành, gặp những nữ quyến Liễu gia tịch thu gia sản, đang giam giữ, Liễu Hi Nghiên vì theo về, trở về Lý gia mà thoát nạn, Liễu Tích Dung thì .

mới gần đây, nàng Liễu Thanh Thạch gả cho một lão quan quyền cao chức trọng làm để mở đường. khi Liễu gia sụp đổ, lão quan sợ liên lụy, nửa đêm trả nàng về, để nàng giam cùng những nữ quyến khác, lâu sẽ sung làm quan kỹ. Vốn dĩ nàng thành hôn, cần đưa trở .

thích cách trừng phạt , Cố Lưu , nên đang tranh cãi với đám lão thần, từng bước đổi lễ pháp. đây nữ giới sách, làm quan, cũng nhờ Diệp hoàng hậu kiên trì, mới phong khí cởi mở như bây giờ.

Tất nhiên đó chuyện , những nữ quyến còn chút thể diện trong nhà lao, nhẹ nhàng chỉ Liễu Tích Dung ở góc: “Đưa nàng đây.”

lưng rời khỏi nơi tối tăm lạnh lẽo, chờ khi Liễu Tích Dung áp giải , một đám lạ mặt vây quanh, nước mắt lưng tròng kéo tay nàng ân cần quan tâm.

Liễu Tích Dung ngạc nhiên, nghi ngờ hoảng hốt họ, .

Nàng nhận .

Những bên cạnh nàng, ruột, kế phụ, cùng cùng khác cha. khi nàng đuổi khỏi Liễu phủ gả cho một gia đình bình thường, tuy tính giàu cần cù chịu khó. cho tìm họ, khi tin về con gái ruột, hai vợ chồng cưỡi lừa mười mấy ngày, cả nhà từ xa tới đón nàng về.

Một gia đình đầy tình thương, nơi Liễu Tích Dung suốt hai kiếp vẫn luôn khao khát.

Khi nàng vây quanh hỏi han, lưng xa, tùy tùng đưa cho nàng một túi vàng bạc. Liễu Tích Dung sực tỉnh, hiểu tại một xa lạ giúp nàng.

Nàng lảo đảo chạy tới: "Đợi ! Đợi , xin đợi !"

để ý cũng chẳng đầu.

Trong hoàng cung, Cố Lưu đang thử long bào thêu xong, cả cung đình bận rộn cho lễ đăng quang, qua kẻ tấp nập. băng qua đám cung nhân tấp nập, kịp tới gần, Cố Lưu thấy .

thiếu niên kiệt xuất, tuấn tú khẽ cong mày mắt.

mỉm hỏi ý kiến về bộ y phục .

Bộ long bào chuẩn cho lễ đăng quang, phức tạp và trang trọng, đẽ vô cùng, con rồng năm móng đó thiếu mắt, như ngọc vết, khiến tiếc nuối.

Cố Lưu hiếm khi đòi hỏi gì từ , thêu mắt cho nó, để bộ y phục thêm ý nghĩa.

gần như quên mất thêu thùa hề kém các thêu nương trong cung, đôi tay , cầm kim châm, cầm kim thêu, đều khéo léo.

Đương nhiên đồng ý, tối đó lấy chỉ bắt đầu thêu, đôi mắt tuy nhỏ tốn thời gian, Cố Lưu dọn thư án bên cạnh, canh .

Ánh nến lung lay, yên tĩnh và ấm áp.

đột nhiên, tim đau nhói, đau dữ dội, kim đ.â.m đầu ngón tay, kịp phản ứng, ngất .

Đây đầu ngất vì đau, bệnh tim tái phát ngày càng thường xuyên, đau hơn gấp bội, nhiều ngất đột ngột, đó ai phát hiện, ngã ngay mặt Cố Lưu.

Khi tỉnh , mắt Cố Lưu đỏ hoe, bên giường , nắm c.h.ặ.t t.a.y , cố gắng sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo .

Thấy tỉnh, Cố Lưu ôm chặt , giọng buồn bã:

"A Đào, từ tới nay, nàng nhiều chuyện giấu , nàng , sẽ hỏi, nàng ai , sẽ tìm hiểu, chờ một ngày nào đó nàng tự nguyện với ."

"Những chuyện khác nàng giấu cả đời cũng , bệnh nàng, thể làm ngơ."

"Những ngày , nàng làm gì, gì, đều giống như đang dặn dò hậu sự. Làm lo lắng cho ..."

Chuyện bệnh tim, bảo bên truyền ngoài, Cố Lưu nhận , nên cố ý để thêu mắt, giữ trong cung để quan sát. ngờ, tối đó ngất đột ngột.

cảm giác an , đau lòng bất an, khiến càng áy náy. Cảm xúc Cố Lưu hiếm khi bộc lộ, bây giờ trông giống thường ngày chút nào.

bình thản an ủi: "Gần đây tái phát bệnh tim, cần lo lắng, thầy thuốc, cách tự chữa khỏi, từ từ tĩnh dưỡng ."

Cố Lưu cúi đầu bàn tay đang nắm cả hai, tin tin.

Thời gian đó, rời nửa bước, tự tay chăm sóc từng bữa ăn cho .

chút bất đắc dĩ, thêu xong đôi mắt, đến dự hôn sự Liễu Hi Nghiên.

Khi tin Cố Cẩm c.h.ế.t truyền đến, nàng như mưa, sẽ cả đời cưới gả, tu ở chùa, nàng quyết đoán làm chủ, gả nàng cho tiểu thị vệ bên cạnh, làm xong hôn sự, hai ném đến Giang Nam, để nàng đắm trong mưa mà tỉnh táo .

Liễu Hi Nghiên bây giờ trông hơn nhiều, còn đau khổ tột cùng nữa, mặc đồ cưới rực rỡ, thoạt vui vẻ, gặp , sắc mặt nàng đổi.

Khi ai, cuối cùng nàng hỏi: "Liễu Thiêm, ngươi trái tim ?"

ngẩng lên .

"Cố Cẩm thích ngươi nhiều như , gặp yêu. c.h.ế.t , ngươi chút phản ứng nào, dù chó, nịnh nọt ngươi bao lâu, ngươi cũng nên tiếc nuối chứ?"

bình thản: " đời làm gì chuyện yêu từ cái đầu tiên, y chẳng qua cũng như khác, chỉ để ý dung mạo mà thôi."

Liễu Hi Nghiên càng thêm bất bình: " thể ban đầu Cố Cẩm dung mạo ngươi thu hút, thực sự thích ngươi, thường xuyên nhắc đến ngươi mặt . Cố Cẩm thấy nhiều điểm sáng ở ngươi, thích chính con ngươi, chỉ gương mặt ."

... nhiều điểm sáng ?

nhớ lâu đây, khi sống trong núi suốt hơn mười năm, đột nhiên đưa hoàng cung để thế khác làm cung phi, mang danh khác, ngay cả cái tên chính thức cũng , bơ vơ giữa đám quý nữ, hiểu họ gì, cảm thấy lạc lõng, đẩy , chính cha ruột tính toán diệt khẩu.

Nhớ một chút nữa, từng một đứa ăn mày bẩn thỉu gầy gò, phố gần c.h.ế.t đói, ai cũng bịt mũi né tránh, còn vì bực tức mà đánh đập để trút giận. đụng xe một quý nhân, lặng lẽ chờ cái c.h.ế.t đổ ập ném bãi tha ma ngoài thành.

Còn bây giờ, tinh thông lễ nhạc, b.ắ.n cung, cầm kỳ thi họa, y thuật, nữ công, cái gì cũng giỏi. suy nghĩ kỹ càng, quyết đoán, từ tốn và lịch thiệp, còn che giấu dung mạo cũng thể tự bảo vệ bản .

Một nội tâm thanh thản, đầy đủ, cần cầu xin tình yêu từ khác.

Dường như thực sự nhiều điểm sáng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...