Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 11: Vân Thế tử về kinh (2)
Hận ư? Tất nhiên ! dường như cam lòng mới , nàng cam lòng thừa nhận năm năm qua chỉ kẻ khờ dại.
Vân Tranh ngang qua mặt nàng một đoạn thì đội ngũ bỗng dừng bước.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
Tống Vãn theo mơ hồ thấy Vân Tranh nghiêng nhỏ với bên cạnh, đó dẫn đám khiêng quan tài rẽ sang một hướng khác.
“Ủa? Vân thế t.ử về hướng đông, Hoài vương phủ rõ ràng ở hướng bắc cơ mà?” Đám đông ồ lên xì xào nghi hoặc, Tống Vãn cũng thầm giật . Thành đông? Vân Tranh về hướng đó.
Chẳng lẽ đến tướng phủ? làm gì?
Tống Vãn bất giác theo Vân Tranh Lục La níu : “Tiểu thư định ? Nô tỳ chọn mấy cửa hiệu ở thành tây mà.”
khi thành hôn tiểu thư dần thích đến những nơi náo nhiệt, hôm nay chỉ đến xem mà hình như còn theo?
Tống Vãn giờ mới hồn: “ nữa. Ngươi làm việc yên tâm. Ngươi cứ với các chưởng quỹ ngày mai cùng Hầu phu nhân sẽ tới đặt hàng, bảo họ cứ chuẩn .”
Lục La tuy ngạc nhiên cũng gật đầu: “. hôm nay đông , tiểu thư cẩn thận.”
“ , còn Hồng Thường theo.”
…
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-11-van-the-tu-ve-kinh-2.html.]
Khi Tống Vãn đến tướng phủ thấy dân chúng và đám nhà quan trong kinh thành đang tụ tập đông nghịt.
Vân Tranh đang quỳ thẳng giữa đôi sư t.ử đá uy nghiêm, cao giọng: “Tiểu tế Vân Tranh, đưa thê t.ử về, cầu kiến nhạc phụ!”
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng, truyện cực cập nhật chương mới.
“Xin gặp nhạc phụ!”
cửa lớn Tướng phủ đóng chặt chút động tĩnh nào. Vân Tranh vẫn bình tĩnh, nghiêm túc quỳ thẳng ở đó, khuôn mặt tuấn tú chẳng chút d.a.o động.
Trong tướng phủ, Văn di nương hầu bẩm báo thì lòng nóng như lửa đốt. Bà gửi thư khuyên cô gia đừng tới, đợi lão gia nguôi giận hẵng . cô gia cố chấp như thế?
“Văn di nương, ngoài đông kéo đến xem náo nhiệt. Tuy lão gia dặn mở cửa cho cô gia, cứ thế e càng kinh động thêm nhiều hơn. xem… nên làm thế nào đây?”
Văn thị sốt ruột siết chặt khăn tay, hỏi: “Lão gia giờ ở ?”
“Ở thư phòng.” hầu vội đáp.
Văn thị suy nghĩ một chút bước nhanh về hậu viện. Bà mặc dù tướng gia theo ý nguyện tỷ tỷ nạp bà làm , mấy năm nay cũng nể mặt bà trong lòng ông chẳng địa vị gì, bà cũng từng mơ tưởng hão huyền.
cứ để bên ngoài giằng co thế mãi cũng chút nào, giờ chỉ còn trông cậy hai đứa con cùng khuyên nhủ lão gia.
Dù Tướng gia tình cảm gì với bà yêu quý ba đứa con .
Chưa có bình luận nào cho chương này.