Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Phùng

Chương 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đội mũ sinh nhật cho , cắm nến thắp lên.

nâng bánh kem tới mặt :

 “Hôm nay em cũng nên ước một điều.”

Ánh nến hun nóng cả mắt .

lâu , chắp hai tay , nghiêm túc lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.

[Điều ước thứ nhất: Mong những bên cạnh đều khỏe mạnh bình an, sống lâu trăm tuổi.]

[Điều ước thứ hai: Mong bản luôn bước tiếp về phía , đừng mãi mắc kẹt trong quá khứ.]

Ước xong, vội vàng kéo Hoắc Tư Nam trở .

Sợ An An chờ lâu.

nhóc con hôm nay chơi quá mức, sớm mệt lả .

bảo mẫu đưa lên lầu ngủ .

những vị khách khác lượt về, thấy cũng chuẩn .

Hoắc Tư Nam :

đưa em về.”

cầm túi dậy: 

cần , vẫn nên ở với An…”

“Cứ để nó đưa cháu .” 

Câu còn hết, Hoắc từ phía bước cắt ngang lời .

Thấy cả hai cùng đầu , Hoắc mất tự nhiên sờ sờ chóp mũi.

“Con gái một buổi tối về an .”

Bà ho khẽ hai tiếng che giấu sự ngượng ngùng: 

“Nếu cháu ngại, cho quản gia dọn phòng xong , cháu cũng thể ở .”

hé môi, sang Hoắc Tư Nam.

tới ôm lấy vai Hoắc, khẽ

vất vả , cảm ơn .”

Hoắc lập tức gạt tay , nhỏ giọng lẩm bẩm lên lầu:

“…Sến súa c.h.ế.t .”

Đợi bà , Hoắc Tư Nam , khẽ hất cằm về phía cầu thang.

tiếng động hỏi: “Ở nhé?”

suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu.

thôi.”

16

Hoắc Tư Nam sang Mỹ công tác một tuần.

Trong thời gian , tới biệt thự chăm sóc Hoắc An An một thời gian.

An An chút lưu luyến nào với chuyện sắp một tuần gặp ông bố già .

“Ba đừng vội về nha.”

Hoắc Tư Nam thằng bé chọc tức nhẹ, vẫn kiên nhẫn dặn dò những chuyện cần chú ý an .

Thật cũng quá phiền phức, ban ngày An An còn học.

Đợi tới lúc tối tan làm trở về, quản gia sắp xếp xong xuôi thứ.

chỉ cần buổi tối chơi với thằng bé một lúc, dỗ nó ngủ .

Hôm nay khi An An gọi điện thoại quốc tế với Hoắc Tư Nam xong, khi còn nhét điện thoại tay :

“Ba tìm đó.”

thằng bé lên lầu phòng mới đưa điện thoại lên tai.

chuyện gì ?”

Giọng Hoắc Tư Nam chút mệt mỏi:

Diệu Linh

 “ giọng em.”

:

 “Giọng em t.h.u.ố.c tiên chắc, xong mệt nữa ?”

Hoắc Tư Nam thả lỏng hơn:

 “ .”

Hai chuyện phiếm một lúc đều lên tiếng nữa, cũng chẳng ai cúp máy.

Cứ như lặng lẽ tiếng hít thở đối phương.

Đột nhiên, “tách” một tiếng.

Mưa rơi xuống cửa kính sát đất, đưa tay chạm lớp kính lạnh băng.

với ở đầu dây bên :

 “Bắc Kinh mưa .”

Hoắc Tư Nam lớp kính xanh lam trong văn phòng, bóng nghiêng phản chiếu cửa sổ.

“Ừm, đợi về.”

“Nhớ mặc thêm áo.”

Ngày Hoắc Tư Nam trở về cuối tuần.

dẫn An An chơi trong phòng khách.

Chơi mệt thì nghỉ sofa.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/trung-phung/chuong-7.html.]

Hoắc Tư Nam kéo vali mở cửa bước nhà, thấy chính khung cảnh như .

ngủ sofa, An An trong lòng , hai con ôm ngủ thành một cục.

Đồ chơi vương vãi khắp nơi, còn kịp dọn dẹp.

Trong nhà giờ từng bừa bộn như thế.

Hoắc Tư Nam cảm thấy, khoảnh khắc nào hơn lúc nữa.

17

mùi thức ăn đ.á.n.h thức.

Phòng khách bật đèn chính, chỉ mấy ngọn đèn vàng ấm áp sáng lên.

Hoắc Tư Nam đang nấu ăn trong bếp.

cẩn thận đặt An An ngay ngắn.

đứa con trai đang ngủ say, bóng lưng Hoắc Tư Nam bên cạnh.

nghĩ lẽ chẳng còn điều gì hơn thế nữa .

dậy hoạt động cơ thể một chút mới bếp.

“Làm em thức ?”

thấy động tĩnh, Hoắc Tư Nam hỏi.

lắc đầu: “, em ngủ đủ .”

Nhân lúc bận, một chuyện vẫn luôn với .

“Em đưa An An về quê gặp ông bà ngoại.”

Ba ly hôn ngay năm sinh .

khi ba tái hôn thì về nữa, bên nội ghét con gái.

nhận nuôi , cuối cùng chính ông bà ngoại đón về nuôi bên từ nhỏ tới lớn.

Hoắc Tư Nam dừng động tác :

 “, lát nữa sẽ xin nghỉ cho thằng bé.”

hỏi:

 “Chỉ thôi ?”

hỏi đến ngơ , đối diện với ánh mắt thấp thoáng chờ mong Hoắc Tư Nam.

Lúc mới phản ứng , ánh mắt lảng tránh:

“Ờm, nếu thì… cũng .”

Nhận câu trả lời ý, khóe môi Hoắc Tư Nam cong lên.

An An tỉnh ngủ phát hiện ba ngày nhớ đêm mong về .

Thằng bé lập tức chạy khỏi sofa, lao lòng ba đòi ôm.

Hoắc Tư Nam cảm thấy mùi nên bế nó.

Liền trêu: “Con nặng quá , ba bế nổi.”

Dạo gần đây chuyện cân nặng điều tối kỵ nhất với nhóc con .

Lập tức bắt đầu hừ hừ ấm ức.

Nhất quyết đòi nhảy lên lưng ba , Hoắc Tư Nam né về phía .

Hai cha con náo loạn thành một đoàn.

Căn phòng tràn ngập tiếng vui vẻ.

nghĩ, nếu cuộc sống cứ mãi như thì hình như cũng tệ nhỉ?

Ngoại truyện

Một buổi sáng nọ, Hoắc Tư Nam làm.

nghiêng bên cạnh, một tay ôm ngang eo , tay còn nghịch tóc .

đột nhiên nhớ tới câu hỏi đây.

Nghiêng đầu hỏi

đầu tiên gặp An An, cảm giác thế nào?”

Hoắc Tư Nam khựng :

 “ đột nhiên hỏi chuyện ?”

cọ cọ lui về phía hai cái:

 “Em tò mò mà, mau .”

Hoắc Tư Nam nhớ cảnh tượng khi .

đứa bé trong lòng Hoắc, đó con Trần Dã sinh cho .

Phản ứng đầu tiên chấn động.

đó cảm giác đau đớn dày đặc kéo tới.

trải qua t.h.a.i kỳ như thế nào, còn một sinh con ?

Cuối cùng hỏi điều nhất:

hận em ? cho sinh con, còn để tự chăm sóc thằng bé.”

Hoắc Tư Nam cúi xuống hôn lên trán , theo bản năng nhắm mắt .

thấy khẽ thở dài bên tai:

“Từ khoảnh khắc em quyết định về nước, tìm em , thể hận em .”

yêu em còn kịp.”

(Hết).


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...