Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trục Ngọc

Chương 96

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tên Phàn Trường Ngọc đ.á.n.h ngất tỉnh dậy, thấy Tạ Chinh đó mặt trầm như nước thì sợ hãi quỳ sụp xuống: "Hầu gia, thuộc hạ đáng c·h·ết!"

Tạ Chinh đoạn gậy trúc gãy bậc thềm, đáy mắt phủ một lớp sương lạnh. từng ai dám c·ướp ngay mắt . lối đây đều phong tỏa, chỉ vì sợ phiền bà lão nên mới chỉ mang theo ba vệ. Kẻ nào bản lĩnh tránh kỵ binh ở cửa núi để lẻn đây?

nén giận hỏi: "Kẻ nào cướp nàng ?"

Tên vệ mếu máo: " vị cô nương đ.á.n.h ngất chúng thuộc hạ."

Tạ Chinh ngẩn , đôi mày thanh tú nhíu , thần sắc quái dị: "Nàng đ.á.n.h ngất các ngươi làm gì?"

"Thuộc hạ , cô nương tỉnh đau bụng, thuộc hạ thấy nàng yếu nên để bà lão dìu nhà xí. Ai ngờ lúc về nàng đột nhiên tung đ.ấ.m đ.á.n.h ngất An Tử, đoạt gậy bà lão đ.á.n.h ngất thuộc hạ."

Tên vệ cùng Tạ Chinh kiểm tra các gian phòng báo: "Bà lão cũng biến mất ."

Tạ Chinh suy nghĩ một lát liền hiểu Phàn Trường Ngọc hiểu lầm, coi họ kẻ nên mới dắt bà lão bỏ trốn. hỏi: "Lúc bản hầu vắng, trong viện chuyện gì xảy ?"

Tên quân binh nhớ : "Trinh sát ở cửa núi về báo tin quân phủ Kế Châu đang lùng sục ngọn núi . Lúc đó Hầu gia vắng mặt, thuộc hạ tự ý bảo họ cứ tiếp tục canh giữ, cho quân phủ núi."

Tạ Chinh rũ mắt, khẽ thốt: "Hóa ."

Chắc chắn nàng tỉnh từ lúc đó, thấy trong viện mặc quân phục đối nghịch với quân phủ Kế Châu nên tưởng họ kẻ tặc.

lúc , một trinh sát phi ngựa tới, xuống ngựa quỳ báo: "Hầu gia, cô nương ngài cứu hôm qua đang cõng một bà lão xuống núi, cần ngăn ?"

Tạ Chinh về phía núi tuyết xa xăm lời nào. Để diệt trừ tàn dư núi Nham Tùng, phái hầu hết một trăm kỵ binh nhẹ. vội vã về vì lo cho nàng, nay nàng an , chiến sự tiền tuyến khẩn cấp, Kế Châu còn Lý Hoài An theo dõi, quả thực nên ở lâu.

lệnh: "Rút quân ở cửa núi, trở về Lư Thành." Trinh sát lĩnh mệnh phi ngựa truyền tin.

Trong viện, vài vệ chỉnh đốn dắt chiến mã từ rừng thông gần đó . Khi Tạ Chinh lên ngựa, về hướng xuống núi, l.ồ.ng n.g.ự.c khỏi dâng lên chút đành lòng. dán nửa mảnh mặt nạ da vết sẹo – thứ chuẩn sẵn cho xuất quân bảo vệ: "Các ngươi cứ rút , một lát về." Dứt lời, thúc ngựa phi về phía lối xuống núi, để đám binh ngơ ngác .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phàn Trường Ngọc cõng bà lão đường, bỗng tiếng vó ngựa hỗn loạn đang lên núi. sơn phỉ giả dạng quân phủ Kế Châu thật, nàng cân nhắc tạm lánh rừng thông bên đường.

Để bảo đảm an , nàng dặn bà lão: "Bà bà, bà cứ nấp ở đây đừng lên tiếng, cháu ngoài thám thính. Nếu quan phủ, cháu sẽ đón bà."

Phàn Trường Ngọc cầm cành cây xóa dấu chân lùi đại lộ. Đang định quan sát cửa núi thì tiếng vó ngựa vang lên phía . Tiếng vó đơn điệu, như chỉ một con ngựa tốc độ cực nhanh.

Nàng định lao rừng thông lẩn trốn, và ngựa xuất hiện trong tầm mắt. Sợ dẫn kẻ rừng sẽ khiến bà lão phát hiện, nàng nghĩ chỉ một tên, liều hết sức thể sẽ khống chế , bèn nghiến răng tiếp tục chạy thẳng.

Đường quan đạo quanh co, từ lưng chừng núi thể rõ chân núi. Thấy chân núi một đội quân binh mang cờ hiệu Kế Châu đang lên, nàng mừng rỡ kêu cứu: "Cứu mạng!"

Quân phủ Kế Châu tiếng lên, lập tức đáp : "Cô nương đừng sợ, tới cứu cô đây!"

Phàn Trường Ngọc bấy giờ mới thấy trong đám quân binh một nam t.ử mặc nho bào màu thiên thanh, chính gã thanh niên bụng cho nàng nhờ xe hôm đó.

Cảnh tượng đối mặt từ xa rơi mắt Tạ Chinh phi ngựa tới, thật chướng mắt vô cùng. Lúc dán mặt nạ da vết sẹo, che một bên mắt, ngay cả quen cũng khó nhận . Thấy nàng chỉ còn cách vài trượng, hung hăng quất ngựa xông tới, vươn tay định xách nàng lên lưng ngựa.

Phàn Trường Ngọc phản ứng cực nhanh, né bàn tay . Nàng chạy đường lớn mà lao thẳng xuống sườn dốc bên cạnh đường quanh co. Độ dốc dẫn xuống đoạn đường phía , chắc chắn nhanh hơn chạy vòng theo đường ngựa .

Chỉ nàng ngờ rằng, tên "giả quan binh" đuổi theo nàng cũng bỏ ngựa, lao xuống dốc theo nàng.

Phàn Trường Ngọc khi đầu thấy động tĩnh thì da đầu suýt nữa nổ tung.

Xui xẻo y phục nàng một nhành cây sườn dốc móc . Nàng dùng sức giật mạnh, cuối cùng xé rách miếng vải đó, hình theo lực quán tính mà chao đảo, đôi bao cổ tay da hươu giấu trong n.g.ự.c vô ý rơi ngoài, lăn xuống một đoạn một bụi cây phủ đầy tuyết chặn .

Khoảnh khắc bao cổ tay rơi , tim Phàn Trường Ngọc thắt một cách kỳ lạ. Đó món quà sinh nhật năm mười sáu tuổi Ngôn Chính tặng nàng.

Nàng kịp suy nghĩ, lao thẳng tới nhặt bao cổ tay. Nào ngờ lớp tuyết rơi và lá thông mục một hầm ngầm, chân nàng giẫm hụt, cả rơi thẳng xuống . Phàn Trường Ngọc tay trái thương, tay đang nắm c.h.ặ.t bao cổ tay nhặt , gần như còn sức bám víu. May , cổ nàng chợt thắt , nàng như một con mèo lớn xách cổ áo kéo ngược lên.

Bụi cây khô và đá vụn bên miệng hố rơi xuống hầm ngầm, nửa ngày thấy tiếng vọng, bên trong đen ngòm sâu bao nhiêu.

Phàn Trường Ngọc khỏi rùng sợ hãi. Nàng đầu nam nhân độc nhãn đuổi tới. hình đĩnh bạt, mặt một vết sẹo dữ tợn kéo dài từ mắt trái ngang qua mũi đến nửa mặt , trông vô cùng đáng sợ. Nàng mím c.h.ặ.t môi đối diện với , như một con báo săn nỗ lực chạy trốn vẫn bắt , ánh mắt đầy vẻ cam lòng.

Lavie

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...