Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 381
Vì s.ú.n.g quá mới, cô vội vàng xử lý làm cũ chúng . Xem , cô phát hiện thứ gì đó tầm thường !
Đừng bỏ lỡ: Cuộc Đời Anh Không Còn Em, truyện cực cập nhật chương mới.
Tuy nhiên, cô cũng vội vàng về ngay, mà tiếp tục tìm kiếm xung quanh thêm một lúc. đó, cô tìm thấy một chiếc mũ thép biến dạng, một chiếc ống nhòm, một cốc nhôm, một cái cuốc lính, một cánh quạt trực thăng gãy... Thậm chí, cô còn tìm cả một huy chương!
Đến lúc , cô chẳng còn tâm trí tìm thêm thứ gì nữa. Cô kiếm ít dây leo, đan đại khái thành một cái giỏ, bỏ hết mấy thứ nhặt , về trại.
Chuyện , đợi Lục Kiến Sâm về với mới . Cô cảm giác, nơi đó thể hiện trường một vụ rơi máy bay quân sự từ thời thập niên hai, ba mươi! Tuy nhiên, theo suy đoán ban đầu cô, vẻ đây máy bay Hoa Quốc!
Lý do lẽ ở chiếc đồng hồ bỏ túi và bức ảnh bên trong. Hoa Quốc chắc rảnh rỗi đến mức chụp ảnh mấy cái rương như . cách khác, Hoa Quốc lãng phí như thế. Nếu thật sự cần đ.á.n.h dấu, chắc chắn họ sẽ vẽ lên giấy.
Vì khá xa, cô cố ý giảm tốc độ đường về. Dọc đường, cô hái ít thảo dược, giữa chừng còn gian nghỉ ngơi, ngâm suối nước nóng một chút, ăn một bữa no nê. Đến khi cô trở trại, ba giờ rưỡi chiều.
Cô lâu quá, Tề Sương Sương lúc lo lắng đến phát hoảng. Thấy cô trở về nguyên vẹn sứt mẻ, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Khê, chị ? Em còn tưởng chị lạc đường chứ!"
Cố Tiểu Khê đặt chiếc giỏ trong tay xuống, gạt lớp cỏ che phủ giỏ cho Tề Sương Sương xem. Khi Tề Sương Sương rõ thứ bên trong giỏ, cả cô đều sững sờ.
Súng... s.ú.n.g ngắn? Tiểu Khê thứ ?
Cố Tiểu Khê quanh, phát hiện trong trại chỉ mỗi Tề Sương Sương, Hà Lâm ở đây. Đang định giải thích thì Tề Sương Sương lên tiếng : "Cô bảo đau bụng, vệ sinh ."
"Ồ!" Cố Tiểu Khê lập tức ghé sát tai cô , thì thầm vài câu.
Tề Sương Sương xong, cả kinh ngạc đến ngây : "Rơi... rơi máy bay?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đây suy đoán chị. Đợi Lục Kiến Sâm và về, để họ xem mấy thứ tính tiếp."
"Trời ơi! cần kích thích thế chứ!" Tề Sương Sương phấn khích hoảng sợ. cô cảm giác, họ sắp đụng một chuyện lớn nữa !
Hai líu lo chuyện một lúc, thì Hà Lâm đột nhiên ôm bụng trở về. Thấy Cố Tiểu Khê cũng về, cô chẳng chào hỏi gì, tự đun nước sôi, uống một viên thuốc. Ừm, nước cô dùng cũng nước mà Tư Nam Vũ vác về.
lúc Tề Sương Sương chẳng thèm để ý đến cô . Hà Lâm giờ cũng thực sự thoải mái, nên để ý Cố Tiểu Khê mang về thứ gì. Cô chỉ một bên đống lửa sưởi ấm, đang nghĩ gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cố Tiểu Khê và Tề Sương Sương cũng ăn ý gì thêm, bắt đầu chuẩn nguyên liệu cho bữa tối ở bên cạnh.
May mắn khí im lặng kéo dài quá lâu, Lục Kiến Sâm và Lục Kiến Nghiệp trở về. Thấy họ về sớm như , Cố Tiểu Khê còn khá bất ngờ. Vì chỉ riêng việc lên xuống núi thôi cũng mất năm sáu tiếng, kể họ còn về Vân thành nữa.
Bạn thể thích: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Mấy ăn cơm ?" Cố Tiểu Khê hỏi.
"Ăn . Vợ ơi, mua ít bánh dày cho em , em ăn ?" Lục Kiến Sâm đặt mấy túi lớn túi nhỏ mua về xuống, hỏi cô vợ nhỏ .
"Ừm. Lát nữa em ăn. Em còn chuyện với ."
"Chuyện gì?" Lục Kiến Sâm ngẩng lên cô.
Cố Tiểu Khê lấy chiếc giỏ đặt cạnh lều đưa cho xem. Khi Lục Kiến Sâm thấy s.ú.n.g bên trong, sắc mặt lập tức đổi.
"Tiểu Khê, mấy thứ em lấy ở ?"
Thấy gọi "vợ" nữa, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc, Cố Tiểu Khê liền giải thích mấy món đồ cho .
bên chuyện với Hà Lâm, Lục Kiến Nghiệp cũng loáng thoáng , lập tức bước tới. khi Cố Tiểu Khê xong, cô còn đưa chiếc đồng hồ bỏ túi tìm đầu tiên cho Lục Kiến Sâm xem.
"Còn cái nữa. Theo suy đoán ban đầu em, nơi đó thể hiện trường một vụ rơi máy bay chiến đấu quân sự..."
Sắc mặt Lục Kiến Sâm và Lục Kiến Nghiệp đồng thời biến đổi. Hà Lâm đang bệnh, đầu óc mơ hồ, thấy gì mà rơi máy bay, chiến đấu, cũng ngơ ngác về phía Cố Tiểu Khê.
" cả, chúng nên xác nhận ?" Lục Kiến Nghiệp cảm thấy chuyện khá khó giải quyết.
Lục Kiến Sâm suy nghĩ một lúc, : " tin phán đoán chị dâu em."
, cô vợ nhỏ : " sẽ mang mấy thứ xuống núi thêm một chuyến. Tối nay em ngủ sớm chút, nhớ đắp chăn kín nhé."
" ạ." Cố Tiểu Khê gật đầu, gì về việc cùng.
" cả, cần em cùng ?" Lục Kiến Nghiệp thực leo núi lên, mệt đến c.h.ế.t sống , lúc vẫn chủ động lên tiếng.
Lục Kiến Sâm liếc : "Thôi, nhanh về nhanh. Em ở cùng chị dâu vẽ sơ bộ bản đồ địa hình. Đợi liên quan tiếp quản, sẽ cần dùng đến."
Chưa có bình luận nào cho chương này.