Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 108: Con có thể muốn một cái ôm được không?
Phó Bạc Quân đương nhiên chỉ như mà thôi, đường đường nhà giàu một, tất nhiên thể làm những hành động như thế hù dọa đến trẻ nhỏ.
mà, nếu như Phó ba tuổi thì vẫn khả năng làm .
Phó Duệ Bạch một đứa trẻ nhỏ ngoan.
Buổi sáng rời giường sẽ tự mặc quần áo tử tế, kén ăn mà ngoan ngoãn tự ăn cơm, ầm ĩ cũng nháo, nhiều cũng gây phiền toái.
Thoạt thì thấy ngoan, giống như đang lấy lòng nhiều hơn, một chút tính tình trẻ con cũng .
thể nghĩ đàn bà mang cho nó những ảnh hưởng về mặt tâm lý lớn đến bao nhiêu.
Hứa Trầm Đình hướng về phía Phó Duệ Bạch ngoắc ngoắc tay, hiệu cho bé đến bên cạnh .
“Cha nhỏ.”
Phó Duệ Bạch ngửa đầu Hứa Trầm Đình, thanh âm non nớt vang lên.
“Ngoan.”
Cái âm thanh nhỏ thật vô cùng đáng yêu đến mức lòng Hứa Trầm Đình như nhũn , đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ , xổm xuống mắt : “Ở chỗ vui vẻ ?”
Phó Duệ Bạch lẩm bẩm, hai tay nhỏ dính cùng móc ngón tay, Hứa Trầm Đình gật gật đầu.
“ cha cảm thấy con vui nha.”
Hứa Trầm Đình dùng giọng điệu mềm mỏng, vạch trần lời dối bé.
Động tác móc tay Phó Duệ Bạch lập tức ngừng , thể theo đó cũng cứng đờ, dám thẳng mắt Hứa Trầm Đình.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực chương mới nhanh hơn nha!
Gợi ý siêu phẩm: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
“Con cần sợ.” Hứa Trầm Đình nắm lấy hai cái tay nhỏ Phó Duệ Bạch, với giọng điệu nhẹ nhàng.
Nhận thấy Phó Duệ Bạch còn khẩn trương cứng ngắc như nữa, Hứa Trầm Đình mới mở miệng tiếp tục : “Quá khứ cha nhỏ cũng trải qua quá , cha nhỏ sớm lên Thiên Đường, cha cha nhỏ mang thêm kế ở, ngày nào cũng ức h.i.ế.p cha nhỏ, ăn ngon tới lượt, quần áo cũng tới lượt mua, kế cùng em trai mỗi khi vui liền mắng cha nhỏ, cũng cho tiền sinh hoạt, lúc cha nhỏ cảm thấy cuộc sống trong cái nhà vô cùng thống khổ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cái cũng giống như con , thấy ?”
Hứa Trầm Đình rằng nhiều như Tiểu Bạch thể sẽ hiểu hết , nên cuối cùng tổng kết một câu.
“Cha nhỏ cần khổ sở.”
Phó Duệ Bạch hiểu, đôi tay nhỏ bé non nớt sờ sờ mặt Hứa Trầm Đình, an ủi .
“Cha nhỏ khổ sở, chuyện đều qua , hiện tại cha nhỏ cha con, cùng một ngôi nhà, trong nhà còn con nữa, cho nên cha nhỏ vui vẻ, mỗi ngày đều thật hạnh phúc.”
Khóe miệng Hứa Trầm Đình cong lên, nở một nụ xán lạn, ánh mắt rực rỡ dường như chứa cả hàng ngàn trời.
“Cho nên, tiểu Bạch, con , cái nhà nào cũng tệ hại như , cũng làm cha nào cũng đối xử với con cái tệ như , hung dữ như , nếu con sợ hãi như thế nữa, thử mở miệng đem những lời trong lòng , ví dụ như đồ chơi nha, bánh kẹo nha, trẻ nhỏ vẫn cần chơi đùa, những cái con đều thể làm, ?”
Xem thêm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hứa Trầm Đình chậm rãi dẫn dắt Phó Duệ Bạch mở lòng hơn, nếu cứ một mực mặc kệ quan tâm, lâu ngày bởi vì những chuyện lúc tạo thành bóng ma dẫn đến tự bế, thì quá muộn.
“Đương nhiên con cũng thể yêu cầu quá phận, như mặt trăng, con tinh tinh nha, khả năng cha nhỏ sẽ đánh con đó!”
Hứa Trầm Đình vung nắm đ.ấ.m , hù dọa nhóc:
“ ?”
Phó Duệ Bạch ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Trầm Đình vui mừng sờ sờ đầu bé.
Phó Duệ Hứa Trầm Đình, do dự mở miệng: “Cha nhỏ, con thể một cái ôm ?”
Đứa trẻ Hứa Trầm Đình với đôi mắt mang theo chờ mong.
“Bảo bối cha nhỏ, đương nhiên thể .”
xong, Hứa Trầm Đình duỗi hai tay đem tên nhóc con ôm trong n.g.ự.c , ghé lỗ tai bé nhỏ giọng : “Con còn thể…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.