Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 96
Khi quốc kỳ kéo lên, tất cả các giáo viên đều mặt. Trương Huệ và Thẩm Yến ở phía khối lớp hai. Trương Huệ đến mỏi cả chân mà Trang Hồng vẫn thao thao bất tuyệt diễn thuyết.
Chắc làm lãnh đạo nên nhiều. Hôm nay, Trương Huệ cảm thấy bà cực kỳ dài dòng, nào học hành khó khăn thế nào, bọn trẻ con ở nông thôn đứa học còn chẳng gom nổi một đồng học phí, tuổi còn bé tí đồng làm việc. Bọn họ cơ hội học tập như thì trân trọng.
thế đủ , ai mà chẳng hiểu ý bà , hà cớ gì cứ lấy từng ví dụ nhỏ nhặt mà giảng giải, còn mở rộng nào học tập tư tưởng các kiểu.
mặt bao nhiêu , bà lấy một tờ báo. Chà, thật! Cuối cùng thì đến tiết mục báo quen thuộc mỗi khi bà lên phát biểu.
“ ? trong thoải mái ?” Thẩm Yến thấy vẻ mặt Trương Huệ khó chịu, vội vàng hỏi.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính, truyện cực cập nhật chương mới.
Trương Huệ đổi chân trụ, vẫy tay hiệu: “Chỉ cần bà bài nửa tiếng thì vẫn còn chống cự .”
chỉ giáo viên khó chịu mà các học sinh phía cũng rục rịch. vài đứa nghịch ngợm ghé đầu chuyện riêng, chẳng buồn chút nào, giáo viên gần đó cũng thèm để ý.
“Thôi , buổi họp đến đây kết thúc. vận động thể một chút, đó vệ sinh lớp chuẩn giờ học.”
Trời đất ơi, cuối cùng cũng xong, đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhóm học sinh tiểu học thường ngứa ngáy chân tay trong giờ học, đến giờ chơi liền chạy ngoài như đinh ghế.
Hôm nay ngược , tất cả đều chạy thẳng lớp xuống dậy.
Thẩm Yến đỡ Trương Huệ: “ mệt ?”
“ vẫn còn chịu .”
Thẩm Yến phàn nàn: “Cũng may trời sang đông, nếu như mùa hè mà ngoài sân lâu như , nghĩ chúng sẽ phơi khô mất.”
Mấy giáo viên bên cạnh vội vàng gật đầu đồng tình.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ khi vị hiệu trưởng mới đến, bà chú trọng hình thức, luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cứ như thể ai cũng đang thiếu nợ bà .
“Các cô giáo đừng hết, tất cả phòng họp ngay.”
“Thưa hiệu trưởng Trang, tiết một.”
Bạn thể thích: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ làm lỡ , một cuộc họp nhỏ thôi, chỉ vài phút xong ngay.”
Thái độ Trang Hồng cứng rắn. đành miễn cưỡng phòng họp. Trương Huệ xuống quanh, chẳng ai mang theo sổ ghi chép cả, xem bọn họ chắc chẳng buồn giả vờ nữa .
Trang Hồng sừng sững cửa phòng họp, cao giọng tuyên bố: “ xin vắn tắt vài lời. Ngày hôm nay, xin chỉ mặt điểm tên phê bình đồng chí Trương Huệ. Mấy ngày nay, đồng chí Trương Huệ tự ý xin nghỉ phép về nhà dưỡng sức buổi chiều, xao nhãng nhiệm vụ chuyên môn giao phó. Đây rõ ràng hành vi làm trái quy định nhà trường, tỏ thái độ thiếu trách nhiệm với học trò. Vì , đề nghị phạt đồng chí Trương Huệ bằng cách cắt mất một tháng lương, tiền sẽ nhập quỹ chung trường. ý kiến gì khác ?”
Quả nhiên, bà hề rề rà dài dòng, thẳng thừng đưa kết cục.
Thẩm Yến giơ tay: “ ý kiến.”
“Cô cứ .”
Thẩm Yến phắt dậy: “Chúng những làm nghề giáo, nhiệm vụ giáo viên dạy dỗ học sinh. Cô Trương hề lớp buổi chiều, bà trừ lương cô , bà lấy cái quyền gì?”
Trang Hồng hừ nhẹ một tiếng: “ phép tắc thì thành việc gì. hiệu trưởng trường tiểu học con em xưởng thép, đủ tư cách đây?”
Thẩm Yến bừng bừng khí thế xông tới, chẳng nể nang gì mà thẳng: “Ai bảo bà tới làm hiệu trưởng chứ? Bà tư cách gì mà cái ghế , chẳng nhờ cậy ông Viên phó xưởng, bà con thuộc bà ?”
Cô Lý vội vàng kéo Thẩm Yến , Trương Huệ cũng ăn ý mà bịt miệng cô bạn, mấy cô giáo khác cạnh bên cũng dậy giữ chặt Thẩm Yến.
“Vớ vẩn! hiệu trưởng ban lãnh đạo xưởng bổ nhiệm đàng hoàng, Thẩm Yến cô đây đang bôi nhọ ban lãnh đạo cấp , cô…”
Cô Lý hòa nhã: “Thẩm Yến còn trẻ non , nóng tính, hiệu trưởng Trang đừng nên giận dỗi làm gì. Chúng hãy cùng xem xét, tháo gỡ từng vấn đề một cách thấu đáo.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.