Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 65
Trương Huệ cửa: “ cả nhà ạ?”
“ con xin nghỉ nửa ngày, ăn cơm xong làm .” Trần Lệ Phương chào Giang Minh Ngạn: “ đấy làm gì, nhà con.”
“.”
“Ôi, cũng ông bà sui gia đến .”
Giang Minh Ngạn bưng bát cơm lên: “Giờ chắc hẳn lên xe lửa ạ.”
Gợi ý siêu phẩm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao đang nhiều độc giả săn đón.
Gia đình họ Giang ăn trưa ở ngoài nhà ga, lúc ai nấy đều xách túi lớn túi nhỏ lên xe lửa, Phan Lạc Tinh đang sắp xếp đồ đạc thì khẽ kêu lên một tiếng.
“ ?”
“Nhân sâm.”
Cả nhà đều qua: “Món quà bên thông gia mà quý giá quá.”
bình thường nào ai tặng nhân sâm bao giờ.
“Chắc chắn Huệ Huệ cho.” Văn Diễm Thu khẳng định.
Huệ Huệ hẳn đây bà từng bệnh ăn nhân sâm một thời gian, lẽ lúc mới tìm cách cho bà một củ.
“Bên thông gia bụng, cho đồ đắt như mà cũng chẳng tiếng nào.”
“ để bà trả .” thành tâm đưa nên mới gì hết.
Đợi khi nào về đến nhà sẽ gọi điện thoại hỏi Minh Ngạn xem, chắc chắn nó chuyện nhân sâm . Giang Trường An đoán lẽ nhà bên thông gia mua từ khác, khi đang câu cá, ông núi Vân Đỉnh nhân sâm.
“, củ nhân sâm còn tươi, cũng đủ tuổi, chắc chắn hàng .” Mặc dù Tô Đường học Tây y mỗi ngày đều làm việc với các bác sĩ Đông y, thấy nhiều dược liệu .
“Cứ nhận lấy , thành tâm cho thì chúng cứ giữ, dù ông bà cũng cần dùng tới.” Giang Tùng nghĩ thoáng: “Mai mốt tìm món gì hơn gửi cho bên thông gia.”
“ .” Phan Lạc Tinh .
Lúc cuối tháng tám, mùa hè qua, mùa đông sắp đến, hai vợ chồng bọn họ vốn định nhờ tìm hiểu xem loại nhân sâm nào phù hợp .
Nhà họ Trương bên , ăn cơm trưa xong, Trần Lệ Phương riêng với con gái về chuyện bà tặng nhà thông gia củ nhân sâm.
“ cảm thấy bên nhà họ Giang hào phóng như thế, bà nội và Minh Ngạn đều tặng con đồ , nhà chúng cũng thể quá keo kiệt .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trương Huệ hiểu rõ nhất, dù lời bà ho đến thì trong lòng cũng cảm thấy đau xót, cô : “ cũng đừng buồn, con lên núi đào hai củ nữa về cho .”
Trần Lệ Phương hừ nhẹ một tiếng: “Nếu dễ đào như thì dân chân núi Vân Đỉnh sớm phát tài, đến lượt con.”
“Đây do may mắn mà.”
Bên ngoài trời quá nóng, Trương Huệ bộ về, trò chuyện với một lúc rủ rê Giang Minh Ngạn ở nghỉ ngơi.
Giang Minh Ngạn trong phòng cô, cựa quậy một chút, cảm thấy ngủ trong phòng vợ thật thoải mái.
Lúc Trương Huệ cũng chê mùi mồ hôi cơ thể , xuống bên cạnh liền ngủ mất.
Kỳ nghỉ luôn ngắn ngủi, ngày đầu tiên Giang Minh Ngạn làm, Trương Huệ đợi ở nhà , đến ngõ Bạch Dương xem thử, lúc ngang qua cửa hàng bách hóa thì Thẩm Yến gọi .
“ trường sắp đổi hiệu trưởng ?”
“Thầy hiệu trưởng cũ về hưu ư, sẽ làm việc thêm hai năm nữa ?”
Thẩm Yến nhỏ giọng : “Tin tức nội bộ đó, thầy hiệu trưởng cũ về hưu chủ yếu để nhường chỗ cho mới.”
“Ai mới?”
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê, truyện cực cập nhật chương mới.
“ bọn họ họ hàng vợ phó xưởng trưởng Viên, một quả phụ.”
“ thế nào?”
“Cuối cùng cũng hỏi chỗ .” Thẩm Yến kéo Trương Huệ lên lầu, chỉ quầy bán đồng hồ: “ thấy , đang cùng Viên Hiểu Đình , cái vẻ mặt hạng dễ động .”
lúc , đầu Trương Huệ một chút.
Chỉ từ cái thoáng qua , Trương Huệ cảm thấy một sự thù địch khó hiểu đối với .
Thẩm Yến sợ bà nhớ mặt nên kéo Trương Huệ bỏ chạy.
“Cô họ, cô gì ?”
Trang Hồng đầu : “ nãy thấy một cô gái trẻ, dáng dấp xinh , đắn lắm, hấp tấp nôn nóng, hành vi lỗ mãng.”
Trang Hồng , cũng con gái bà , bà quan tâm làm gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.