Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 287

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thời thế vẫn ' chỗ cao, nước chảy chỗ trũng'. Vì chuyện thi đại học mà bao gia đình tan vỡ, cảnh chồng bỏ vợ, cha bỏ con diễn nhan nhản, chẳng lạ.

dặn con , con sống thật tâm thật ý với Tiểu Giang. Đừng thấy đỗ đại học mà tự phụ, con sinh viên thì Tiểu Giang cũng sinh viên. Ngày khi hai đứa về một nhà, nó chẳng chê con thua kém gì, giờ con cũng đừng ý đổi lòng.”

, con con gái , con gái ruột đấy, còn hiểu rõ con .”

chỉ nhắc con một lời, cứ thế mà ngoan ngoãn sống cho . đàn ông tử tế như Tiểu Giang bây giờ kiếm nữa chứ.”

Giang Minh Ngạn bế con trai ngang qua hiên phòng, đoạn đặt thằng bé lên giường.

“Cha, thế nào đàn ông ạ?” Thằng bé Giang Sâm tò mò hỏi.

Giang Minh Ngạn bật khẽ: “Thằng nhóc con cứ ăn cho ngon, ngủ cho say, khỏe mạnh mà lớn lên , bớt hỏi han chuyện lớn .”

ạ.”

Dù Trần Lệ Phương chỉ ghé chơi một chuyến, bà nhất định cũng qua nhà tổ họ Giang một bận cho phép. Bà đến cũng thật khéo, đặt chân xuống, kịp uống hết chén nóng thì Tô Đường vỡ nước ối.

Cả nhà vội vàng, cuống quýt đưa đến bệnh viện.

Dự kiến sinh tận tháng tư, mà giờ mới cuối tháng ba vỡ ối ư?

Ca sinh đầu lòng diễn suôn sẻ. Bác sĩ khoa phụ sản trấn an rằng cả lẫn con đều khỏe mạnh, chẳng cần lo lắng gì.

“Cảm ơn trời đất, làm sợ chết, cứ tưởng xảy chuyện gì ngoài ý .” Phan Lạc Tinh vỗ vỗ ngực, vẫn còn hết bàng hoàng.

“Chị thông gia đừng hoảng hốt, bác sĩ cũng . Chúng đến vội quá, chị ở đây trông chừng, về hầm một nồi canh gà mang tới.”

thể để chị .” Phan Lạc Tinh gọi con trai cả tới: “ ở đây trông chừng Tô Đường, con mau mau về lấy canh gà . Dì Sở nhanh tay lẹ chân, giờ chắc hầm xong nồi canh nóng hổi .”

“Con về ngay đây.” Giang Minh Thăng híp mắt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Con đầu lòng con trai, thế nên hai vợ chồng đều thầm mong sẽ sinh cô con gái. Ai ngờ, ước nguyện trở thành hiện thực.

Hàm Hàm bác gái sinh em gái thì mừng quýnh cả lên. Con bé lục tung tủ quần áo, tìm tất cả những bộ đồ từng mặc khi còn nhỏ, giục giã : “ ơi, mang cho Thược Thược !”

Con gái Giang Minh Thăng và Tô Đường tên Giang Thược Thược.

Trương Huệ cất quần áo : “ vội, đợi mai Thược Thược về nhà con đưa cho em .”

“Con đến bệnh viện gặp Thược Thược.” Hàm Hàm kéo tay nũng nịu.

con, bác gái con sinh Thược Thược xong mệt lắm, con đừng đến làm phiền. Chờ mai con tan học , chúng sẽ về nhà tổ .”

, ngày mai thứ hai, học học, làm cũng làm.

Trần Lệ Phương trở về đến nhà, trông thấy cháu ngoại đang lục lọi tủ quần áo cũ thì : “Nhà cả và chị dâu con cũng chẳng thiếu thốn cơm ăn áo mặc gì, con mang quần áo cũ qua, nhỡ họ vui.”

, cả và chị dâu hạng như thế. Vả , quần áo Hàm Hàm mặc hồi nhỏ đều đồ cả. Ví như chiếc áo len dày dặn , dẫu chị dâu dư dả tiền bạc thì cũng nhờ sửa từ đồ lớn sang đồ trẻ em. Chi bằng Hàm Hàm cứ đưa sang, Thược Thược thể mặc ngay tắp lự.”

Hai chị em dâu đều rộng rãi, mấy năm nay từng to tiếng bất hòa với câu nào, sống với thiết như chị em ruột, chẳng mấy khi để ý đến mấy chuyện lặt vặt .

chiều tối ngày hôm , vợ chồng Minh Ngạn dắt ba đứa trẻ về nhà tổ thăm Tô Đường, lúc đưa về nhà tĩnh dưỡng.

Hôm nay tinh thần Tô Đường hơn nhiều. Hàm Hàm chạy ào líu lo chào bác gái: “Bác gái ơi, con mang nhiều quần áo cho Thược Thược đây ạ!”

Tô Đường : “ thì quá.”

Tô Đường sang với Trương Huệ: “Hồi mang thai, ai cũng bảo bụng chị nhọn thế thì nhất định con trai. Bọn chị tính lấy quần áo Tiểu Ngư Nhi mặc hồi nhỏ cho Thược Thược luôn, khỏi cần sắm sửa gì thêm nữa.”

Trương Huệ xuống mép giường: “Để Thược Thược mặc quần áo Hàm Hàm từng mặc cũng tiện mà. Hồi , nhiều bộ do chị và tìm thợ may riêng đấy.”

Tô Đường : “ như thế.”

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...