Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 259

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Miếng thịt khô thì chẳng gì đáng , năm cân gạo kê cho thấy rõ tấm lòng nhà họ Từ. Gạo kê công dụng bồi bổ sức khỏe, cho Chu Diệp thì còn thể cho ai nữa?

Hai cứ thế mải mê trò chuyện, quên cả thời gian và gian. Mãi đến khi Chu Minh Sơn ho nhẹ một tiếng, Trương Huệ mới thì thầm với Chu Diệp: “Chiều nay chị sang nhà em uống nhé.”

Chu Diệp gật đầu.

Chu Minh Sơn chắp hai tay lưng: “Theo lên lầu xem làm ngày hôm qua.”

.”

Chu Diệp lên núi thì chắc hẳn Từ Vĩnh lên núi hái , mãi đến chiều Trương Huệ mới thấy Từ Vĩnh.

giống dáng vẻ năm ngoái gặp, năm nay Từ Vĩnh , ừm, ngốc nghếch.

Chu Diệp trêu chọc: “Ngày nào cũng tủm tỉm như nhặt tiền, ai cũng hỏi em âm thầm phát tài , em giải thích đây.”

Từ Vĩnh khẽ nhếch môi , sờ bụng vợ: “Thì nhặt kho báu lớn, phát tài thật mà.”

Hai vợ chồng nắm tay bước tới, còn đấu khẩu. cũng cãi , Chu Diệp tự nhiên mà kiêu ngạo, giọng cao vút, Từ Vĩnh ấm giọng dỗ dành.

Trương Huệ cảm thán, thật .

Trương Huệ vỗ vỗ cái ghế bên cạnh: “Chu Diệp, đây .”

“Hàm Hàm ?” Chu Diệp quanh.

“Con bé vẫn dậy.”

Chị dâu Lục bưng tới, đưa chén cho Chu Diệp.

Chu Diệp cảm ơn, chẳng cần nước, chỉ cần nhấp một ngụm ngay đó nhạt.

nhạt, nước màu sắc trong trẻo, vị nhẹ, cùng lắm thoang thoảng chút hương lá , coi như cho vị.

thôn Chu Gia làm , cũng thích uống , uống quá nhiều sẽ dễ mất vị giác, nên nhạt ưa chuộng trong thôn, cốt để mượn hương thoang thoảng mà làm thức uống.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Em uống ít thôi.”

“Thôi , em mà, đừng mãi thế.”

Từ Vĩnh chằm chằm, Chu Diệp uống hai hớp liền đặt xuống, bưng chén nước chè lên.

Trương Huệ khẽ: “ Từ Vĩnh đến quán?”

“Cũng , thời gian vườn bận nên lên núi giúp một tay.”

khi Từ Vĩnh đến thôn Chu Gia, mới đầu còn tưởng thôn Chu Gia nhận ngoài, sẽ tùy tiện cho đến quán, ngờ một thợ lâu năm ở quán thấy còn chào hỏi, hỏi tay nghề làm thế nào.

Mùa làm thu năm ngoái, tay làm một cân , thợ ở quán nếm thử, đánh giá tay nghề làm cũng thuộc loại thường thường bậc trung.

Cũng một thợ ưa , từ nhỏ lớn lên trong vườn mà tay nghề làm còn chẳng bằng Trương Huệ mới học một hai năm.

Trương Huệ : “ thợ , từng thấy bọn họ khen mặt nhỉ?”

Từ Vĩnh chỉ mỉm : “Tay nghề làm quả thực ở mức trung bình, một mặt tài năng hạn, mặt khác sư phụ giỏi dạy dỗ. Đến thôn Chu Gia chỉ bảo mới thấy tay nghề tiến bộ hơn một chút.”

Đầu xuân lúc về nhà báo tin vui, chuyện Chu Diệp mang thai với cha , còn đưa tự tay làm cho cha , cha khen tiến bộ, bảo học hành chăm chỉ hơn.

cảm thấy làm ngon hơn, một mặt cải tiến kỹ thuật, mặt khác chất lượng vườn ở thôn Chu Gia hơn vườn ở Nam Sơn.

Chu Diệp hừ nhẹ một tiếng: “Cái rõ, xưởng Nam Sơn các chỉ cái lượng nhiều thôi.”

“Cái gì mà các , chẳng bây giờ hộ khẩu Từ Vĩnh ở trong thôn ?” Trương Huệ Từ Vĩnh.

Từ Vĩnh để tâm, chỉ : “Cô chỉ bạo miệng thế thôi.”

Trương Huệ phát hiện , con nuông chiều yêu thương , chỉ cần một cái .

Nếu chiều chuộng yêu thương, chung sẽ hiểu chuyện dễ hòa đồng. Còn những ai cưng chiều, yêu thương thì lúc nào cũng đủ tự tin mà nũng nịu, làm làm mẩy.

Buổi chiều Từ Vĩnh còn việc nên chỉ đưa Chu Diệp tới, chuyện một lúc rời .

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...