Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 218

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mập Mạp ngẩng đầu : “Con cũng .”

Trương Huệ khẽ: “, cứ chơi cho thỏa thích , năm học sẽ chẳng còn nhiều thì giờ rong chơi .”

Mập Mạp mất hứng, bĩu môi hừ một tiếng: “Con ngay thêm em trai thích con nữa.”

“Vớ vẩn, ai cháu thích cháu, cháu .” Trần Lệ Phương nhíu mày.

ai với cháu hết, tự cháu nghĩ.”

Tối hôm qua về nhà, Mập Mạp ngủ trong phòng , bắt sang phòng chú út, cũng chẳng bế mà còn xua đuổi Mập Mạp nữa.

Trương Huệ gắp thức ăn cho Mập Mạp: “ con ghét con , cái thai trong bụng con còn nhỏ lắm, ngoan như con nên con dỗ nó ngoan ngoãn, làm phiền, con bận lắm. Khi nào xong việc mới thời gian bế con .”

thật ạ?” Mập Mạp ngây thơ hỏi.

“Tất nhiên , cô lừa con làm gì chứ.”

Mập Mạp mỉm toe toét: “Chờ em trai đời, con sẽ đánh cho nó ngoan ngay.”

“Cũng thể em gái mà con.” Trương Huệ trêu chọc.

Vẻ mặt Mập Mạp chút bối rối: “Nếu em gái cũng ngoan ngoãn như Hàm Hàm thì con sẽ đánh em .”

Trần Lệ Phương bật : “Khó mà tìm một cô bé ngoan ngoãn như Hàm Hàm nhà .”

gọi tên, Hàm Hàm đang trong lòng Trương Huệ liền ngẩng đầu lên, bi bô kêu hai tiếng.

“Đừng a nữa, uống sữa nhanh lên con, uống xong sẽ cho con ăn trứng gà.”

Lưu Lị đang thai. Cuối tuần , nhà ngoại Lưu Lị mang theo một con gà mái già đến thăm. Trương Huệ liền bế con về khu gia đình để gặp mặt .

ăn cơm. Thấy cũng gần đến giờ, Trương Huệ với chị dâu Lưu Lị: “Chị dâu cứ chuyện , em về nhà đây.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lưu Lị dậy: “Ở ăn cơm chứ, thêm một chuyến làm gì, em mua thức ăn sắp về .”

“Thôi, . Giang Minh Ngạn đang nấu cơm , chắc cũng sắp xong cả .”

, chị giữ em nữa.”

Trương Huệ khoát tay chào rời , Lưu Lị cũng tiễn.

Hôm nay, hai cha con nhà họ Trương mua than, Trần Lệ Phương thì mua thức ăn. Trương Huệ bế con rời , trong nhà chỉ còn nhà họ Lưu.

Chị dâu Lưu Lị : “Con em chồng em gần một tuổi , em thấy em vẫn y như lúc lấy chồng , chẳng giống con chút nào.”

“Lúc ở cữ nó chăm sóc , chồng giúp đỡ trông con, bây giờ nó cũng chẳng làm nên nhàn hạ, tự nhiên sẽ trẻ thôi.”

lúc mang thai em cũng xin nghỉ thôi.” Bà chị họ Lưu Lị : “Em chồng em mang thai đứa đầu tiên nghỉ làm , chị thấy em cũng đừng tự hành như , dù gia đình em cũng chẳng trông mấy đồng lương ít ỏi em .”

Lưu Lị lắc đầu: “Như . Em chồng em khó khăn lắm mới xin công việc cho em, em cũng thể làm bừa .”

“Chắc chắn thể làm bừa , chị thấy làm ở cửa hàng bách hóa cũng đơn giản mà, em cứ mang thai, thời gian thì nhờ khác làm giúp mấy tháng thôi.”

Lưu Lị mỉm ánh mắt lạnh lùng: “ nhà quê chúng mỏng manh đến thế. Phụ nữ trong đại đội thai vẫn xuống ruộng làm việc. Lưu Lị làm ở cửa hàng bách hóa, gió chẳng tới mặt, mưa chẳng tới , thế hưởng phúc lắm đấy.”

Chị dâu Lưu Lị vội vàng giúp đỡ: “ . Lưu Lị em tuyệt đối để khác chiếm đoạt công việc .”

, , chị dâu cứ yên tâm, con nặng nhẹ mà.”

Chị dâu họ Lưu Lị gượng gạo: “Cháu cũng vì Lưu Lị thôi mà, đừng như cháu nặng nhẹ chứ ạ.”

Lưu Lị thầm nghĩ: thì đừng .

Một lúc , Trần Lệ Phương trở về, Lưu Lị tươi qua giúp một tay, hề coi khách mà bếp phụ nấu cơm, chị dâu Lưu Lị cũng phụ giúp.

Chị dâu họ Lưu Lị nắm lấy cơ hội nhỏ giọng hỏi: “Em làm ở cửa hàng bách hóa lâu như quen ? Sắp xếp cho con bé em họ chị , em đấy, con bé cũng học hết tiểu học , chẳng thua kém gì em .”

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...