Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 209

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Hàm Hàm, gọi .”

“Ừm.” Cô bé chớp chớp đôi mắt trong sáng ngây thơ.

.” Trương Huệ kéo dài giọng.

“Ừm ừm.”

.”

“Ha ha.”

Trương Huệ vui vẻ: “Bảo con gọi mà con cái gì chứ?”

“Con đừng giục con bé, đến lúc con bé sẽ tự .” Trần Lệ Phương cầm bình sữa tới: “Hàm Hàm, uống sữa nào.”

Cô bé bây giờ hiểu tên , khi gọi lập tức đầu , hai tay cầm bình sữa, gọn nôi, uống ngon lành.

Mập Mạp xổm ở một bên , Trương Huệ hỏi: “Con uống một bát ?”

Mập Mạp lắc đầu: “Sáng nay con uống một bát sữa lớn , bây giờ uống nữa ạ.”

“Hôm nay con chơi với bọn trẻ trong thôn ?”

ạ, hôm nay bọn họ đuổi thỏ ở núi, con .”

ăn thịt ?”

Mập Mạp hi hi.

Trần Lệ Phương : “Buổi tối thịt ăn. Hôm nay nghỉ, trong thôn nhiều xuống núi, nhờ Chu Diệp giúp mang về hai cân thịt . Tối nay chúng làm sủi cảo nhân thịt ăn.”

ạ bà nội, con ăn bánh nhân thịt với măng.”

“Chuyện đơn giản thôi, chiều tối bà nhà đào hai cây măng non đầu mùa .”

nhà Chu Minh Sơn một rừng trúc, thuận tiện.

khi bé con uống cữ sữa no nê, cô bế con lòng dỗ dành, chỉ lắc lư đôi chút Hàm Hàm thiu thiu ngủ mất. Trương Huệ cũng tranh thủ chợp mắt một lúc.

Buổi chiều tỉnh dậy, việc gì làm, Trương Huệ đến quán xem thế nào. ngang qua nhà ông hai Chu, thấy ông đang gọt thanh trúc.

“Ông đang làm gì thế ạ?”

“Mấy hôm nữa Tết Thanh Minh , ông tự tay làm vài nén nhang. Cháu đấy?”

“Cháu đến quán xem mấy mẻ hôm qua xong ạ.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ông hai Chu lớn, nếp nhăn nơi khóe mắt càng giãn : “ hổ danh học trò lão Chu nhà , còn học cả cái nết nữa chứ. Cứ rảnh rỗi bén mảng quán, chẳng chịu ngơi nghỉ lấy một chút nào.”

“Cháu đến xem chút về thôi ạ.”

, dịp Thanh Minh năm nay, cháu cũng theo từ đường cúng bái tổ tiên nhé.”

“Cháu ạ?”

? Cháu ghi tên gia phả nhà họ Chu, dĩ nhiên cũng chúng .” Ông hai Chu nghiêng đầu cô: “Lúc bái sư cháu bái qua từ đường nhà họ Chu còn gì.”

Trương Huệ đáp: “Ông ạ.”

Trong mắt ngoài, thôn Chu Gia vốn khép kín, họ canh giữ ngọn núi qua nhiều thế hệ, dù chân núi đổi thế nào thì nếp sống họ cũng hề lay chuyển.

những thực sự hiểu về thôn Chu Gia sẽ nhận như .

Ít nhất trong mắt Trương Huệ, thôn Chu Gia cởi mở, đặc biệt trong hai việc từ đường và gia phả. E rằng hiếm gia tộc nào thể duy trì truyền thống như .

Buổi trưa, Chu Diệp cùng mấy khác trở về, lưng ai nấy đều lỉnh kỉnh gùi đồ. Họ quen đường núi nên thấy quá mệt nhọc.

Chu Diệp tới, đưa thịt cho Trương Huệ: “ em nhắn mua cho ít thịt ba chỉ.”

“Cảm ơn chị.”

Trương Huệ nhận thịt: “Chị xuống nghỉ một lát .”

“Chị mệt . Chị về nhà , xong việc sẽ qua chuyện với em.”

Gần đến giờ ăn tối, măng đào về, Trần Lệ Phương đang ở trong bếp thái thịt, tiếng băm đồ ăn vang lên từng đợt giòn giã.

“Sư phụ về đấy ạ!”

“Ừm.” Chu Minh Sơn đặt cuốc xuống, hỏi: “Tối nay con nấu món gì thơm lừng thế?”

“Nhờ chị Diệp mua giúp thịt heo, tối nay làm món sủi cảo nhân thịt măng tươi ạ.”

gác bếp vẫn còn thịt gác bếp, thèm ăn thịt thì cứ lấy làm, chớ ngại ngần gì.”

Trương Huệ : “Sư phụ xem con ngại ngùng ? Con chỉ làm chút thịt tươi, sẵn tiện băm nhuyễn một ít cho Hàm Hàm ăn thôi.”

“Ừm ừm.” thấy tên .

Chu Minh Sơn : “Hàm Hàm nhà càng lớn càng lanh lợi.”

Hôm nay Chu Minh Sơn lên núi đào dược liệu. Trời còn tối, ông cõng cái gùi đến giếng nước sân, rửa sạch dược liệu đặt lên kệ trúc mái hiên cho khô.

lớn ăn sủi cảo nhân thịt măng, Hàm Hàm ăn cháo trứng với thịt băm nhuyễn. Khi nấu cho thêm một giọt nước tương, con bé ăn ngon lành.

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...