Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 159

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trương Huệ nền tảng , thể trọng điểm, hỏi những câu hỏi liên quan. Thậm chí một phần nhỏ liên quan đến kỹ thuật pha độc quyền nhà họ Chu, ông cũng chút giấu giếm, hào phóng cho cô .

Một chuyên tâm học, một chuyên tâm dạy, thu hút sự chú ý những khác trong quán.

Lúc học, Trương Huệ tập trung, chẳng để tâm đến những ánh mắt xung quanh. Cho đến khi cô xao diệt xong hai lạng ít ỏi , cũng lúc những khác trong quán lượt về.

thôi, mang cháu lên tầng hai.”

công đoạn sát thanh và nhào nặn, lá còn trải qua bước sấy khô để định hình. Một loại còn hấp ép thành khối, riêng Mạnh Đỉnh thì cần thực hiện công đoạn .

Các kệ sấy tầng hai chứa đầy lá làm xong.

Chu Minh Sơn tìm cho cô một cái nong tre nhỏ. Cô cẩn thận trải hai lạng lá .

Khi xuống lầu, Trương Huệ còn suy nghĩ khi khô hẳn, hai lạng sẽ còn bao nhiêu.

“Sáng mai cháu cần lên núi hái nữa.”

ạ?”

“Cháu đợi hai ngày, chờ cháu làm xong hẵng . Nếu đúc rút kinh nghiệm mà cứ cắm đầu làm theo bản năng thì cũng chỉ phí công vô ích thôi.”

Trong lòng Trương Huệ dâng lên niềm vui nho nhỏ, nghĩ bụng mai ngả lưng ngủ thêm một giấc. về đến nhà, cô thấy cha ở đó.

“Tối qua, cha thấy nhang muỗi sắp cạn nên mua thêm một hộp, tiện thể sắm sửa chút dầu ăn, muối, tương, giấm, chắc cũng đủ dùng trong một thời gian.”

Xong xuôi chuyện núi, Trương Cao Nghĩa bế Hàm Hàm lên tay, ân cần hỏi con gái: “Hôm nay con học những gì ?”

“Cũng ạ.” Trương Huệ thốt lên một tiếng thở dài: “Mệt mỏi quá chừng!”

Suốt cả buổi sáng, từ việc lên núi tìm hiểu, nhận diện các giống , đến chiều miệt mài hái và chế biến, trừ thời gian nghỉ trưa chớp nhoáng, cô hầu như ngơi tay phút nào.

con vẫn mê, con thấy việc làm vô cùng hứng thú.”

“Con thích , như cha cũng uổng công cùng con chuyến .”

Trương Huệ tươi rói: “Cha ơi, hôm nay con tự tay hái đấy. Đợi lá khô , con sẽ đích pha một ấm mời cha thưởng thức.”

Trương Cao Nghĩa vang: “ thôi, đến lúc đó cha nhất định nếm thử. Khi nào về thì con nhớ mang biếu thằng Tiểu Giang một ít nhé.”

ạ.”

Thấy con gái vất vả cả ngày, Trần Lệ Phương thương tình để cô trông nom bé con buổi tối. Trương Huệ mệt nhoài nên ngủ sớm, một giấc say nồng đến tận sáng hôm , cả khoan khoái nhẹ nhõm.

Chú Chu thấy ở nhà, chắc lên núi hái .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trần Lệ Phương thấy con gái dậy, bèn dọn đồ ăn lên bàn: “Hàm Hàm vẫn còn trong phòng cha đấy, lát nữa con ăn xong thì xem con bé một lát. Giờ tìm cha con.”

, ạ.”

Mập Mạp chạy bổ tới: “Cô ơi, ông nội hái nấm , ông còn bảo sẽ bắt một con thỏ mang về nữa đó.”

Trương Huệ bật : “Làm gì thỏ nào mà dễ bắt đến thế?”

đấy ạ.” Mập Mạp quả quyết gật đầu: “Mấy trong thôn bảo núi những cái hố, thỏ rơi đó lắm.”

“Ý con đặt bẫy đấy ?”

, ạ.”

“Thế thì còn tùy thuộc may rủi thôi.”

Mập Mạp l.i.ế.m môi thèm thuồng: “Con thèm ăn thịt quá mất!”

Hôm qua bà nội mua thịt về đem rán hết lấy mỡ, dẫu tóp mỡ béo ngậy thật đấy, nhóc vẫn cứ cắn miếng thịt.

núi làm gì chỗ mua thịt, con ráng nhịn . Mấy hôm nữa ông nội về, con nhớ dặn ông ghé qua thì mang theo hai miếng thịt khô, thế đủ cho chúng ăn một thời gian .”

, ạ.”

một ngày nghỉ ngơi, Trương Huệ quý trọng vô cùng, nếu vì bé con còn ngáng chân, chắc chắn cô giường đánh thêm một giấc .

Bé con thấy , khẽ khàng "ậm ừ" trong cổ họng. Mập Mạp xổm bên cạnh nôi, líu lo: “Cô ơi, Hàm Hàm đang thủ thỉ với cô đó.”

, em bé con?”

“Em ăn thịt, ăn kẹo sữa ạ.”

Trương Huệ bật : “Con xem thử Hàm Hàm mọc răng nào?”

ạ.”

“Chờ em mọc răng , cô sẽ cân nhắc cho em bé ăn một chút thịt nhé.”

ạ.”

Trương Huệ lười biếng cả một ngày, đến sáng hôm thức dậy thấy chú Chu cũng mặt ở nhà.

“Cháu quán lấy về .”

ạ.”

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...