Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 146
Bà Trần Lệ Phương bật dậy, hốt hoảng: “Cáng cứu thương ? Cái cáng hôm nọ làm cơ chứ?”
“Tiểu Giang, mau tìm con!”
“Ở trong phòng, con lấy ngay đây ạ!” Giang Minh Ngạn dứt lời xoay chạy vọt phòng ngủ.
Phan Lạc Tinh cũng sốt ruột kém: “Đồ dùng cho em bé ?”
“Ở trong túi đó ạ, nãy con thu dọn bỏ .” Văn Diễm Thu vội vàng chỉ tay.
Hai em Trương Kiến Sơn và Trương Kiến Lâm cũng vội vàng chạy nhà. Giang Minh Ngạn xách chiếc cáng đến, nhanh chóng đỡ Trương Huệ xuống.
Trương Huệ vẫn còn cầm bát mì trong tay, thốt lên: “Đợi một lát , để em húp thêm một ngụm nữa chứ!”
Lưu Lị lo lắng đến toát mồ hôi: “Ôi chao bà cô ơi, giờ giờ nào mà còn lo húp nước mì nữa chứ!”
Bát nước mì đang cầm tay Trương Huệ giật lấy, đặt phịch xuống bàn ăn. Cô chỉ đành bất lực theo, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Mới vỡ nước ối thôi chứ sinh đẻ gì cơ chứ.
Cả nhà nhốn nháo cả lên, mấy phút liền khiêng Trương Huệ ngoài, tức tốc chạy đến bệnh viện.
“ Minh Ngạn đừng cuống, còn lâu lắm cơ mà.”
Giang Minh Ngạn mồ hôi đầm đìa, lúc trong đầu chỉ bệnh viện, rõ Trương Huệ đang gì, cứ thế lao đầu về phía .
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã!, truyện cực cập nhật chương mới.
Trương Huệ thật sự cảm động buồn .
Ngoại trừ ông bà nội và Mập Mạp ở trông nhà, những khác trong nhà đều theo cả.
giường bệnh, Trương Huệ chậm rãi chuẩn cho việc sinh con đầu lòng, ai ngờ mới một tiếng đứa trẻ chào đời, Trương Huệ thậm chí còn cảm thấy quá đau đớn.
Các bác sĩ cũng ngạc nhiên, cô y tá đỡ đẻ : “Cô bé bảo bối đến để báo ơn nhà cô đây.”
đứa trẻ nhăn nheo, Trương Huệ nở nụ : “ con gái ngoan .”
Đứa bé đặt gần cô, Trương Huệ nhắm mắt , nước mắt từ khóe mi lăn dài.
con gái tìm đến cô , giống hệt con gái ở kiếp đến .
khi hai con đưa ngoài, Giang Minh Ngạn đợi ở cửa phòng sinh luống cuống: “ em , đau lắm ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cha , trai, chị dâu và chồng đều vây tới, rối rít hỏi han cô thế nào.
Trương Huệ mở mắt , đôi mắt nước mắt gột rửa sạch sẽ, sáng rực rỡ, đáp: “Con ạ.”
Trần Lệ Phương thở phào nhẹ nhõm: “Cái con bé làm một phen hú vía.”
“ mà, sinh nhanh như hẳn thuận lợi đấy chứ.”
khi xác nhận Trương Huệ vấn đề gì, ánh mắt cả nhà đều đổ dồn đứa bé, trông đứa bé thật thanh tú.
Trần Lệ Phương bế cháu gái nỡ buông tay: “Bố nó mau xem, giống hệt Huệ Huệ nhà hồi bé.”
Trương Cao Nghĩa vui khép miệng, vẫn nhớ thông gia cũng đang ở đây: “ thấy cũng giống thằng Giang.”
Phan Lạc Tinh : “Cha đều , giống ai cũng , chọn tên cho con ?”
“Giang Hàm ạ.” Giang Minh Ngạn đáp.
Trương Huệ sửng sốt, đầu , hai nghĩ giống đến thế nhỉ?
Đưa đến phòng bệnh, trưởng bối trong nhà đều xem em bé, Giang Minh Ngạn gần vợ, dùng khăn tay ấm lau mặt cho cô: “ suy nghĩ lâu, một buổi sáng thức dậy, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cảm thấy nếu chúng sinh con gái thì nên đặt tên Giang Hàm.”
Đôi mắt Trương Huệ ngập nước, Giang Minh Ngạn bất lực: “ gì cảm động , em .”
“Tự nhiên thôi.”
“Đừng nữa, lỡ cha vợ thấy tưởng đang bắt nạt em đấy.”
Trương Huệ phụt một tiếng, bật .
Trương Huệ sinh con gái, cả nhà vui vẻ thôi, bệnh viện cho sức khỏe sản phụ , buổi chiều thể về nhà luôn.
Phan Lạc Tinh vội hỏi: “ thể ở thêm hai ngày ?”
“ thể ở thêm hai ngày, huyện chúng thường để ý nhiều như , nếu hai con vấn đề gì thì sinh xong đều sẽ đưa về luôn.”
“Cái …”
Phan Lạc Tinh nên gì, Trương Huệ suy nghĩ, sớm muộn gì cũng về thì về luôn , dù ở nhà vẫn thoải mái hơn. Phòng bệnh hơn mười giường, chật chội ồn ào, tiện nghỉ ngơi.
Trần Lệ Phương cũng cảm thấy về nhà nhất: “Dù cũng ở huyện thành, bộ mấy bước về nhà thì gì mà khó khăn.”
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.