Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 376
Cẩm Nhị thế, Lộ Châu tất nhiên ép ăn nữa. Tuy nhiên, vẻ mặt nàng thoáng chút buồn bã, nhanh biến mất, nàng cất lời trêu chọc: “Hôm nay ? Các Cẩm Nhất đều ở trong phủ, chỉ một chạy ngoài, còn cùng dùng bữa tối. đến chốn thanh lâu đấy chứ?”
Nàng vốn chỉ đùa, Cẩm Nhị sắc mặt biến đổi, ngay đó đáp: “ bậy bạ. Dù cũng sắp lập gia đình, thể tới thanh lâu ? Dù nữ tử bên ngoài diễm lệ đến , thì vẫn cùng nương tử xí mà sống qua ngày thôi.”
Lộ Châu lập tức xù lông: “ ai xí hả?”
Hai giỡn một hồi, Cẩm Nhị mới cáo biệt . khi Lộ Châu về phòng, nụ gương mặt nàng dần biến mất. Liên Kiều thấy thế, cố tình trêu ghẹo: “Từ xa tiếng đùa và Cẩm Nhị, nào, bây giờ chẳng xa ?”
Lộ Châu im lặng đáp. Liên Kiều cho rằng nàng đang thẹn thùng nên thôi nữa, nàng hề thấy Lộ Châu gương đồng, hai tay khẽ run rẩy lòng bàn tay , tự lẩm bẩm: “Tại mùi hoa lan?”
Đừng bỏ lỡ: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi, truyện cực cập nhật chương mới.
…
Thời gian thấm thoắt trôi, cuộc sống ngày càng bận rộn hơn. Nụ gương mặt Lộ Châu dường như cũng đang dần nhạt phai. Khi Tưởng Nguyễn hỏi Liên Kiều về chuyện , Liên Kiều cũng cau mày đáp: “ cũng rõ tại . Gần đây cứ thường xuyên âu sầu, ngẫm thì cũng chẳng chuyện gì lớn, chắc vấn đề giữa và Cẩm Nhị.”
Thiên Trúc cũng gật đầu: “Cẩm Nhị gần đây ít lui tới cùng cô , lẽ vì thế mà khiến cô buồn bã.”
Hai tỳ nữ đều cho rằng Lộ Châu âu sầu vì thời gian nàng và Cẩm Nhị chung đụng quá ít. Tưởng Nguyễn phụ họa theo. Nếu khi kết sẽ cảm giác lo lắng, thì khi nàng thành hôn hề . Cứ cho nàng đặc biệt nên thể tính, với tính cách vô tư lự, tùy tiện Lộ Châu, tuyệt đối sẽ vì chuyện nhỏ nhặt mà tâm sự nặng nề đến . tấm gương Bạch Chỉ , Tưởng Nguyễn cũng chú ý nhiều hơn đến cảm xúc các tỳ nữ cận. điều, Lộ Châu theo nàng lâu, cộng thêm công việc cũng hề sót gì. Dù ép nàng , nàng cũng chỉ viện cớ rằng thực sự vì Cẩm Nhị mà thôi. Chuyện nam nữ Tưởng Nguyễn tiện can thiệp sâu, chỉ đành tùy theo ý bọn họ.
Nếu chuyện gì đáng chú ý, Tân Hải Tổng Đốc Diêu đại nhân hiểu vì lẽ gì, gần đây dấy lên ý niệm kết thông gia với Cẩm vương phủ. đó, ông Tiêu Thiều cảnh cáo một , Diêu Tổng đốc thu liễm tâm tư. gần đây, bắt đầu rục rịch thường xuyên. Dĩ nhiên, ông dám trực tiếp nhắm Vương phủ, mà biểu lộ rõ ý định dùng kế đường vòng cứu nước, gửi thiệp mời đến chỗ các đồng liêu cận Tiêu Thiều Quan Lương Hàn và Mạc Thông. Tiêu Thiều thể chút cố kỵ từ chối lời mời Diêu Tổng đốc, Quan Lương Hàn và Mạc Thông thì thể. Thứ nhất, họ dù cũng đồng liêu trong triều, thứ hai, trong một sự vụ, Quan Lương Hàn và Diêu Tổng đốc tiếng chung. Cách tiếp cận ông quả thực cứng rắn và dai dẳng, chẳng khác nào lối đánh du kích.
Diêu gia vẻ rục rịch hành động, Tưởng Nguyễn chẳng hề bận tâm. khi sắp xếp xong xuôi chuyện Lộ Châu, nàng liền tập trung chú ý đến các đại thần trướng Tuyên Phái. Cuộc chiến giành ngai vàng, dù Tuyên Phái , thì cũng cuốn . Nay nàng chỉ thể dựa ký ức để giúp Tuyên Phái chọn lọc , bảo đảm an tạm thời cho .
So với nàng, Tiêu Thiều còn bận rộn hơn gấp bội. Cẩm Tứ bẩm báo rằng Nam Cương xuất hiện rải rác khắp kinh thành. ai rõ đám Nam Cương hình đổi dạng, ẩn trong kinh đô rốt cuộc mưu đồ gì, chỉ e bọn chúng trộn triều đình, cấu kết với các quan viên. thực tế, chuyện Nam Cương cấu kết với quan trong triều sự thật rõ mười mươi, kẻ đó ai Tưởng Nguyễn rõ trong lòng, chỉ chứng cứ xác thực. thể bứt dây động rừng, nàng chỉ thể tùy cơ ứng biến, một bước một bước. Hiện nay, địch ẩn trong tối, lộ ngoài sáng, quả thực nhiều bất tiện.
Bóng đêm âm trầm tĩnh mịch. Cuối cùng Cẩm Nhị cũng bước ánh đèn lồng, trở về phủ. Lộ Châu đang trong phòng. Cẩm Nhị bước thấy nàng đốt đèn, bèn hỏi: “ thắp đèn?” dứt lời tìm diêm hỏa châm đèn.
“Cẩm Nhị,” Lộ Châu ngắt lời khi kịp châm đèn. Nàng : “ cưới nữa ?”
“ đang hồ đồ gì ?” Cẩm Nhị kinh ngạc, quên cả việc thắp đèn, hỏi : “ đột nhiên nổi giận vô cớ?”
“Mấy ngày nay, sớm về khuya, hầu như gặp . Mỗi hồi phủ, trò chuyện với càng ít ỏi, thậm chí còn bằng lúc mới bước chân vương phủ . luôn cư xử gượng gạo, ...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ôi trời ơi, tiểu tổ tông ! rõ , ban ngày chủ tử giao cho nhiệm vụ, làm thể canh cánh bên cạnh lúc nơi? Ban ngày mệt mỏi rã rời, kiếm cớ sinh sự, quấy nhiễu vô lý như thế.” Cẩm Nhị cau mày, giọng phần khó chịu. Chẳng rõ thực sự mệt mỏi , ấn đường căng chặt, giọng cũng còn ôn hòa như nữa.
“ sinh sự? quấy rối ư?” Giọng Lộ Châu cũng lớn hơn, ngay đó, nàng dường như ý thức sự thất thố, hít một thật sâu : “ tranh cãi những chuyện đó với . kẻ ngu. đang dối , rõ ràng Cô gia hề giao nhiệm vụ gì cả, hỏi Cẩm Tam .” Bởi vì bóng tối, thần sắc nàng thể rõ, Cẩm Nhị vẫn cảm thấy bất giác căng thẳng. Ánh mắt Lộ Châu chăm chú , khiến cả thấy tự nhiên chút nào.
“ , giải thích...” Cẩm Nhị định gì đó, Lộ Châu cắt ngang lời , chất vấn: “Cẩm Nhị, phụ nữ khác bên ngoài?”
Cẩm Nhị sửng sốt, lập tức giận dữ: “ đang lời hồ đồ gì ?”
“Ngươi hiểu rõ bao giờ lời xằng bậy!” Giọng Lộ Châu cao lên tự chủ . Nàng : “Ngươi phụ sự tin tưởng !”
“ ! đừng kiếm chuyện vô cớ nữa!” Cẩm Nhị xưa nay đối xử với nữ giới luôn ôn hòa, đây đầu tiên nặng lời với Lộ Châu. Giọng điệu và thái độ cứ như một khác .
Lộ Châu chịu thua kém, giận dữ : “ kiếm chuyện vô cớ? Cẩm Nhị, ngươi đừng tưởng đều kẻ ngu! Đùa giỡn khiến ngươi cảm thấy khoái trá lắm ? Tuy xuất thấp hèn nô tỳ, cũng thể để kẻ khác tùy ý lăng nhục! Nếu ngươi hối hận, cứ thẳng với Vương gia mà hủy bỏ hôn sự . Lộ Châu tuyệt đối thêm nửa lời, hạng liều c.h.ế.t bám víu lấy khác!”
Cẩm Nhị bật dậy, giọng thể kìm nén sự phẫn nộ: “Hủy hôn ư? lời nhẹ nhàng đến thế? Trong mắt , kẻ nào?”
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
“Cút ngay!” Lộ Châu quát lên, đưa tay đẩy mạnh . Song trong phòng tối tăm, cú đẩy suýt chút nữa khiến chính nàng ngã nhào. Ngay đó, Cẩm Nhị hừ lạnh một tiếng, xoay bước ngoài, đóng sầm cửa một cách hung tợn.
Trong phòng hồi lâu một tiếng động. Qua một lát, cửa đẩy , giọng Liên Kiều vang lên: “ thắp đèn, tối om thế ...” Liên Kiều lấy lửa đóm châm đèn. Lúc nàng mới thấy một đang trong phòng, sững sờ thốt lên: “ ở đây ? thắp đèn. A!” Liên Kiều kinh hô, thấy Lộ Châu thường ngày vui vẻ nay ngơ ngác đó, nước mắt như suối trào mặt, đôi mắt đến đỏ hoe.
Bên ngoài cửa sổ, dường như một bóng lặng lẽ đó hồi lâu. đó thoáng chút do dự, lưng rời .
Trạch viện thành Đông, Chu ma ma cô gái mặt, thấy nàng khởi sắc hơn nhiều, bèn kinh ngạc hỏi: “Cô nương làm như e rằng hiệu quả ? Nhị thiếu gia xưa nay kẻ dễ lung lay ý chí.”
“Cứ yên tâm,” Liêu Mộng khẩy. “Nam nhân đều tính cách , chẳng ai thích nữ tử cứ mãi ồn ào, nhiễu loạn. nữ giới vốn nhạy cảm, chỉ cần thường xuyên qua , hai bọn họ ắt sẽ nảy sinh hiềm khích.”
Biên tập.
Thiệt từ đầu lúc xuất hiện ưa con nhỏ . Mùi nồng nặc luôn, cộng thêm vụ mấy Nam Cương nữa, ức chế thiệt chớ.
Tội bé Châu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.