Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 287

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cẩm Vương phủ, Tưởng Nguyễn đặt quyển sách tay xuống, vị thanh niên vận tử y mặt. đang đối diện nàng, híp cả mắt, trong tay cầm chiếc quạt xếp khẽ phe phẩy. Nếu kể đến chòm râu ria mấy tương xứng với tuổi tác, y quả một công tử tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, bởi vì râu, động tác tiêu sái mang vẻ ngây ngô, chút buồn .

Tề Phong ngụ tại đại viện chỉ cách Cẩm Vương phủ một vách tường, đó nơi Tiêu Thiều sắp xếp, và Hạ Thanh ở chung một nhà. Nếu Tưởng Nguyễn ở trong Vương phủ, sợ gây điều tiếng thị phi, Tiêu Thiều trực tiếp để hai ở đây. Mặc dù Tề Phong và Hạ Thanh Cẩm Vương phủ, chỉ cách một bức tường, quả thực gần ngay mắt.

“Tam tẩu,” Tề Phong phe phẩy quạt . “Tam tẩu cố ý gọi Tứ đến đây, lời gì phân phó?” Tề Phong vẫn giữ nguyên dáng vẻ phong lưu lãng tử, trong mắt thoáng vẻ nghi hoặc. hàng năm cư ngụ ở Bách Trượng Lầu, lãnh đạm với triều chính, thường ngày ẩn trong bóng tối, rõ tường tận về Tưởng Nguyễn. đường về kinh, y mới thiên hạ đồn đãi về nàng đôi chút. Theo nhận xét quần chúng về Tưởng Nguyễn: Quan Lương Hàn nàng đa mưu túc trí, Mạc Thông bảo lòng nàng độc ác. Về phần Tiêu Thiều, kẻ thể khiến Tiêu Thiều lòng như , tất nhiên tầm thường. Tề Phong hề khinh thường Tưởng Nguyễn, chẳng qua cảm thấy, dù thông minh đến mấy, cũng chỉ nữ nhân, nữ tử thường ảo tưởng hão huyền về ái tình. đợi đến khi gặp Tưởng Nguyễn, hề thấy nàng biểu lộ vẻ nhớ nhung Tiêu Thiều. Điều khiến Tề Phong thấy thú vị, xem câu ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’ ứng nghiệm . Tiêu Thiều e va một khối thép cứng.

Tưởng Nguyễn thanh niên mặt, khẽ cong môi . Tề Tứ thế nào, nàng từng tiếp xúc qua. Tuy nhiên nếu Tiêu Thiều thứ Tề Tứ am hiểu quyền thuật triều đình, một việc, để tay xử lý thì thập phần hợp tình hợp lý.

Nàng ôn hòa cất lời. “Hôm nay, mời Tề công tử đến đây, nhờ ngươi tay cứu mạng.”

“Cứu mạng?” Tề Phong Tưởng Nguyễn, thấy sắc mặt nàng hề giống đùa, liền trầm ngâm suy tính, song vẫn vội tiếp lời. “Tam tẩu, tại hạ y giả (thầy thuốc), nếu cứu mạng , nên tìm Hạ Ngũ mới .” hiểu rõ tính cách Tưởng Nguyễn, khác với Tiêu Thiều. Tiêu Thiều tin tưởng nàng, vì y yêu mến, về phần Tề Phong, giao tình với Tưởng Nguyễn sâu, luôn sự phòng nhất định với nàng. Nếu nàng thừa dịp Tiêu Thiều vắng mặt mà làm chuyện xằng bậy, làm việc gì đó ảnh hưởng đến Tiêu Thiều và Cẩm Vương phủ, Tề Phong tuyệt đối sẽ khoanh tay bàng quan, dù liều lĩnh tính mạng cũng sẽ ngăn chặn.

“Nếu chỉ sinh mạng một , hiển nhiên Hạ công tử thể cứu. hơn vạn sinh mạng, một Hạ công tử làm gánh vác nổi?” Tưởng Nguyễn bình thản .

Tề Phong nhíu mày, thu vẻ đùa, . “Tam tẩu như , Tứ thật sự thể lĩnh hội ý tứ.”

“Tề công tử vốn thông tuệ, hà tất vòng vo với làm chi?” Lời Tưởng Nguyễn chút khách khí, thậm chí trực tiếp. “Tề công tử và Tiêu Thiều đồng môn sư , tất nhiên tình vô cùng thâm hậu. Hiện tại kẻ đang mưu hại Tiêu Thiều. nghĩ, dựa giao tình sâu nặng giữa Tề công tử và Tiêu Thiều, ngươi hẳn sẽ khoanh tay . Xét về tình lẫn về lý, ngươi chẳng lẽ nên tay tương trợ một phen ?”

“Tiêu Tam xảy chuyện?” Trong mắt Tề Phong ánh lên vẻ khó tin. Mấy ngày nay, từng nhận tin tức Tiêu Thiều gặp bất trắc, lời Tưởng Nguyễn quả thực đáng ngờ. Nếu Tiêu Thiều thực sự gặp chuyện, chính đầu tiên .

“Hiện giờ vẫn gặp chuyện, cứ theo đà , tai họa sẽ ập đến nhanh thôi.” Giọng Tưởng Nguyễn trầm thấp, nàng thẳng Tề Phong, trong đôi mắt trong vắt thoáng qua vẻ châm chọc vụt tắt, chỉ còn đôi ngươi sáng như lưu ly, chứa đựng vô vàn cảm xúc. Nàng cất lời: “E rằng khi Tề công tử đặt chân đến đây, từng khác bàn tán về chuyện . thù sâu với Tưởng Siêu và Hạ Hầu phủ. khiến Tưởng Siêu mất một ngón tay, cũng khiến Hạ Tuấn vĩnh viễn thể nhập sĩ làm quan.”

Tề Phong vốn định theo đà cợt, nhận thái độ đó phù hợp với cảnh. Quả thực khi đến đây, thu thập thông tin về Tưởng Nguyễn. hiểu nàng đề cập đến những chuyện vì cớ gì. Một thoáng chốc , mới cất lời: “ thì thế nào? can hệ gì đến Tam ca? Chẳng lẽ bọn chúng vì báo thù mà dám làm chuyện đại nghịch bất đạo nào ?”

,” Tưởng Nguyễn chăm chú Tề Phong. ánh mắt thấu tâm can, chợt rúng động, nàng tiếp lời: “Điều , thù hận Tưởng Siêu và Hạ gia đối với chỉ cái cớ bề ngoài. Tưởng Siêu và Hạ gia đang làm việc cho Bát hoàng tử Tuyên Ly, mà Tiêu Thiều trở thành cái gai trong mắt Tuyên Ly. Tiêu Thiều chịu hợp tác với . Đối với những thế lực chịu đầu phục và những thể khống chế, Tuyên Ly chỉ một lựa chọn duy nhất, đó chính diệt trừ.” Khi Tưởng Nguyễn tới những cơ mật động trời , biểu cảm nàng hết sức bình thản, dường như đang luận về chuyện lớn tranh đoạt ngôi Trữ, mà chỉ đang bàn luận về thời tiết hôm nay thuận lợi .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vẻ mặt Tề Phong cứng , lắng giọng lãnh đạm và bình tĩnh Tưởng Nguyễn truyền tới từ phía đối diện: “Cho nên, bề ngoài, Tưởng Siêu và Hạ gia đối phó với , thực chất, Tuyên Ly đang đối phó Tiêu Thiều, hơn, Tuyên Ly đối phó Cẩm Y Vệ. như , ngươi thông suốt ?”

“Ngươi. . .” Tưởng Nguyễn quá mức trắng trợn và trực diện, khiến Tề Phong nhất thời đáp lời . bỗng nhiên cảm giác, Tưởng Nguyễn thật sự vô cùng hợp ý Tiêu Thiều. bề ngoài, nàng trầm tĩnh, vẻ cô thế, ẩn sâu bên trong một lực lượng tấn công mãnh liệt. Từ trong ánh mắt nàng, Tề Phong thấy sự kiên cường và bền bỉ phi thường.

hiểu rõ Tuyên Ly. sẽ lợi dụng từng sơ hở, nhất thời khắc then chốt . Nay Tiêu Thiều rời kinh, phủ Tướng quân chỉ còn Triệu Nghị cùng vài , đây chính thời cơ nhất để tay. Tuyên Ly nhất định sẽ nghĩ đủ mưu kế để bới chuyện.” Nàng cúi cuốn sách mặt. “ phái ẩn vệ Tiêu Thiều đến giám thị Tưởng Siêu. Mấy ngày , Tưởng Siêu và Hạ Tuấn bí mật gặp mặt.”

“Bọn chúng kết thành đồng minh?” Tề Phong hỏi ngược . “Hạ gia nay còn như xưa, cớ gì dám hành động thiếu suy nghĩ như ?”

“Hạ gia tất nhiên dám, đáng tiếc , Hạ Tuấn một kẻ cuồng vọng.” Tưởng Nguyễn lạnh nhạt đáp. “Mấy ngày gần đây, Trương đại nhân Trương Kế Bộ Quân Nhu bỗng trở nên siêng năng chăm chỉ khác thường. Hơn nữa, vị đại nhân tay chi tiêu cực kỳ rộng rãi, thậm chí còn liên tiếp mua thêm ba tòa trạch viện lớn tại thành Đông, cùng năm cửa hiệu mặt tiền. Ngân phiếu mà ông tích trữ tại các tiệm bạc tư nhân khắp nơi cũng hề ít. Tề công tử, ngươi xem, chuyện kỳ lạ ?”

“Trương Kế. . .” Thần sắc Tề Phong vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. tinh thông quyền thuật triều đình, lẽ tất nhiên rõ về đám đại thần. Trương Kế bô lão Bộ Quân Nhu, nổi tiếng chính trực, tài năng. Suốt nhiều năm qua, việc vận chuyển lương thảo từng phát sinh sót nào. Tưởng Nguyễn , rõ ràng đang hoài nghi phẩm hạnh Trương Kế. Tề Phong cảm thấy kinh hãi, khó mà tin . “Trương đại nhân một vị quan thanh liêm. Nước trong quá thì cá. ngân lượng chắc liên quan tới Tuyên Ly. Binh mã lương thảo đại sự quốc gia, Trương đại nhân thể nào tự tay hủy hoại tiền đồ . rằng nếu biến cố xảy , Bệ hạ sẽ đầu tiên thể bỏ qua cho ông .”

“Ông đích thực một vị quan , đáng tiếc một nhi tử nên hồn.” Tưởng Nguyễn lạnh lùng khẳng định.

“Cả ba nhi tử ông đều thanh niên tài tuấn, thể nên hồn?” Tề Phong nhíu mày chất vấn.

“Trương Kế một ngoại thất, lão cực kỳ sủng ái ả , kẻ sinh hạ một tư sinh tử. Đứa con trai đó ngày ngày ở bên ngoài phá phách phóng túng, song Trương phu nhân thiên kim Mục Dương Hầu phủ, tính tình cương liệt. Trương Kế dám để phu nhân chuyện con riêng, thể ngăn đứa con chi tiêu xa hoa. Trạch viện, cửa hàng ở thành Đông, thậm chí cả ngân khố đều chuẩn cho đứa con ngoài giá thú . Chuyện Trương đại nhân trọng tình con cái, nghĩ Tề công tử hẳn cũng qua.”

Tất nhiên Tề Phong Trương Kế sợ vợ, từ lúc nào mà Trương Kế con riêng bên ngoài. Càng hiểu Tưởng Nguyễn làm những chuyện . Trương Kế vốn thương yêu ba con trai , đối với đứa con do ngoại thất sinh , mang lòng áy náy, thể càng thêm thương yêu hơn. .

Tề Phong trầm giọng: “ hành động đó hiểm họa khôn lường, chỉ vì một chút tiền tài mà đánh đổi tiền đồ, đánh cược tính mạng cả nhà, kẻ thức thời dại hành động như thế.”

Tưởng Nguyễn nhếch môi: “Đích xác , chỉ vì chút tiền bạc, lão cần mạo hiểm. , nếu nhờ nó mà thăng tiến thần tốc thì ? Lão sẽ còn sắc mặt nhà Mục Dương Hầu phủ Trương phu nhân nữa, lão thể quang minh chính đại đón ngoại thất và đứa con riêng nhà, thậm chí còn mưu cầu tiền đồ xán lạn cho đứa con đó. Ngươi thử xem, cái giá đánh cược đủ sức nặng ?”

Tề Phong sững sờ.

Tưởng Nguyễn lạnh lùng : “Vinh hoa phú quý tột đỉnh, ai mà chẳng đánh cược? Huống hồ, nếu thắng cược, mai thiên hạ đại biến, quân vương đổi ngôi, triều đình còn triều đình cũ, ai còn truy cứu tội khi quân?” Nàng chậm rãi, gằn từng chữ: “Tội danh, chỉ do kẻ bại trận gánh vác mà thôi. Song, hươu c.h.ế.t về tay ai, vẫn còn rõ. Lão , dám đánh cược!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...