Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 276

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chuyện Tưởng Tố Tố vô duyên vô cớ mất tích, cuối cùng cũng bại lộ. Hơn mười thị vệ hộ tống mãi cho đến hừng đông hôm mới nhận sự dị thường. Gọi mấy tiếng thấy hồi âm, lúc mới bàng hoàng phát hiện trong xe ngựa chỉ một nha chết, thấy bóng dáng vị tiểu thư .

Khi hơn mười thị vệ kinh hoảng bẩm báo tin , Tưởng Quyền giận dữ đến nỗi suýt chút nữa ngất xỉu. theo lời đám thị vệ khai, Tưởng Tố Tố g.i.ế.c nha , giả dạng thành Tinh Đình bỏ trốn. Đây chuyện ả tự gây , trách ai. Tưởng Quyền phái điều tra cũng xác thực lời thị vệ. Trừ việc lớn tiếng mắng nhiếc đứa nghiệt nữ, lão thể làm gì khác.

Tuy nhiên, việc đường đường Nhị tiểu thư phủ Thượng thư tự tiện bỏ trốn, nay tung tích mịt mờ, tuyệt đối thể để lộ ngoài. Hơn mười thị vệ chuyện dĩ nhiên thể sống sót. Tưởng Quyền lập tức hạ lệnh xử tử nhóm . lẽ nhóm thị vệ cũng tự liệu vận mệnh, chẳng dùng thủ đoạn gì để tiết lộ tin tức ngoài khi hành quyết. Nhất thời, bộ kinh thành đều chuyện Thượng thư Tưởng Quyền gây sự biến mất Nhị tiểu thư Tưởng gia.

Mấy ngày gần đây, phủ Thượng thư chìm trong sóng gió dư luận. qua bất kỳ phố lớn ngõ nhỏ nào, cũng thấy bách tính đang bàn tán xôn xao về chuyện nhà Tưởng gia. Tưởng Quyền tức giận đến điên , song làm ngăn nổi miệng lưỡi thiên hạ? thêm Tưởng Nguyễn hoặc Tiêu Thiều đưa về Cẩm Vương phủ, hoặc tới Từ Ninh Cung bầu bạn với Ý Đức Thái hậu. Nàng dùng một chiêu chặn lối , khiến Tưởng Quyền bó tay làm gì nàng.

Trong tình cảnh đó, Tưởng Quyền trút hết oán hận và bực dọc lên Hồng sinh non. Lão ngày ngày đánh đập, hành hạ, một mực nàng chết. Hồng tự còn đường sống, đêm khuya tự nuốt vàng tự tử. Chỉ một di nương thất sủng, c.h.ế.t thì thôi. Tưởng Quyền ngay cả một cỗ quan tài cũng chịu chuẩn , chỉ bà tử dùng chiếu cỏ quấn t.h.i t.h.ể , vứt bãi tha ma cho xong chuyện. Một đời giai nhân cứ thế mà hương tiêu ngọc vẫn, quả thực nên cảm thán đau lòng nên nhạo sự ngây thơ nàng .

Bởi , một Tưởng phủ rộng lớn giờ đây, ngoài Đại di nương vẫn ẩn trong phòng bếp, chẳng còn bất cứ cơ nào khác. Tưởng Quyền chịu cú sốc lớn, thường xuyên giữa sân thất thần. Sự đối lập rõ rệt giữa cảnh oanh oanh yến yến ngọt ngào, nũng nịu năm xưa với cảnh tiêu điều, lạnh lẽo vắng ngắt hiện tại càng cho thấy Tưởng phủ đang dần dần rơi thế khó giữ vững.

phái tìm kiếm Tưởng Tố Tố vẫn chậm chạp tin tức hồi âm. Tưởng Siêu còn lo lắng hơn cả Tưởng Quyền. Gã và Tưởng Tố Tố đồng bào, Tưởng Tố Tố nuông chiều từ nhỏ, nên Tưởng Siêu tất nhiên thương yêu . Dù tức giận vì Tưởng Tố Tố quá nông nổi, gã vẫn hạ cầu xin Tuyên Ly giúp đỡ, phái thêm một đội nhân mã tìm kiếm tung tích Tưởng Tố Tố. Hiện tại, Tưởng Siêu vẫn quân cờ hữu dụng đối với Tuyên Ly. Vả , Tuyên Ly xưa nay vẫn nổi tiếng kẻ chiêu hiền đãi sĩ, nên đương nhiên sẽ dốc sức tương trợ.

Quả nhiên, Tuyên Ly làm việc hiệu quả hơn đám gia nô Tưởng phủ nhiều. Khi do Tưởng Quyền phái còn tra manh mối, thì thủ hạ Tuyên Ly hồi báo với Tưởng Siêu.

“Hồi bẩm công tử, tìm thấy tung tích Tưởng Nhị tiểu thư.”

Lúc đó, Tưởng Siêu đang luyện chữ trong thư phòng, tâm tình bất an nên thể tĩnh tâm. Chữ bởi cũng cong cong vẹo vẹo, khó coi. lời , tay gã run lên, một giọt mực lớn rơi xuống nền giấy Tuyên Thành trắng như tuyết, tạo thành một đóa hoa mực loang lổ. Gã ngẩng phắt đầu dậy, vội vàng hỏi: “ rốt cuộc đang ở ?”

“Việc . . .” Thị vệ ấp úng, mãi cất lời. Tưởng Siêu chợt dự cảm chẳng lành, gã màng giữ lễ, vồ lấy cổ áo , gầm lên: “Rốt cuộc chuyện gì!”

“Hồi bẩm công tử.” Thị vệ bộ dáng Tưởng Siêu dọa cho sợ hãi hồn vía lên mây, dám giấu giếm, vội vàng bẩm báo: “Thám tử hồi báo, Nhị tiểu thư bắt ổ cướp núi, e rằng... qua mấy ngày .”

Cạch! Cây bút trong tay Tưởng Siêu tuột khỏi tay gã, chiếc bút bạch ngọc thượng hạng rơi xuống đất, tạo tiếng va chạm thanh thúy. gian trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Thị vệ cảm nhận bầu khí ngưng trệ kinh khủng, cúi thấp đầu, dám nhúc nhích cũng dám thẳng Tưởng Siêu.

qua bao lâu, chợt thấy Tưởng Siêu nghiến răng nghiến lợi cất lời: “Chuẩn ngựa chiến.”

“Công tử?” Thị vệ kinh ngạc, thoáng mắt Tưởng Siêu chợt sửng sốt. Đôi mắt vốn dĩ âm trầm nay ngập tràn hận thù và điên loạn, gần như bùng nổ, sẵn sàng phá hủy hết thảy thứ trong chớp mắt. Ánh mắt đáng sợ thế, biểu cảm khuôn mặt gã vô cùng tĩnh lặng, sự tĩnh lặng đến mức vặn vẹo. Gã hạ giọng: ” , theo lên đường giải cứu Nhị tiểu thư.”

Bên trong sơn cốc thâm u, ánh dương tán cây che khuất, chỉ còn vài tia nắng yếu ớt lọt xuống. Ngôi thôn trang cũ nát tựa như một viên ngọc lãng quên, cũ kỹ tăm tối, vẫn trụ vững giữa chốn rừng sâu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Kẽo kẹt... Cánh cửa cũ kỹ đẩy mở, một nữ nhân chậm rãi bước từ bên trong.

Nữ nhân mặc một bộ quần áo vải thô dành cho nam nhân, ống quần xắn cao tới đầu gối, để lộ bắp chân trắng nõn nà, bên chằng chịt những dấu vết tím bầm loang lổ. Cánh tay và cổ cũng khác biệt, vẫn đầy rẫy các vết thương. Chiếc áo quá khổ, dù chỉnh sửa cho nhỏ bớt, vẫn thể vặn với hình nàng.

Dung mạo nữ nhân vốn tuyệt sắc giai nhân, mang nét thanh cao tựa tiên tử giáng trần, vì quá đỗi phờ phạc mà thoáng hiện vẻ già nua, bọng mắt xanh đen, làm giảm ít mỹ mạo. Làn da trắng nõn nà, hình yểu điệu, nếu khoác lên xiêm y lộng lẫy và trang điểm đôi chút, nàng nhất định sẽ diễm áp quần phương. Đáng tiếc, nữ nhân , giờ đây chỉ một nông phụ tiều tụy mà thôi.

tay nàng xách một chiếc giỏ đựng đồ, mở cửa ngoài, tiến đến dòng suối nhỏ cách đó xa khụy gối xuống. Nàng lấy đống xiêm y hôi hám mùi rượu , nhúng trong nước.

Động tác giặt giũ vô cùng chậm chạp. Đôi tay trắng nõn vì thế xây xước rách da, vì nước suối lạnh như băng mà sưng đỏ. Điều đó chứng tỏ nàng xưa nay từng quen với việc đồng áng nặng nhọc, , nữ nhân vẫn kiên nhẫn giặt từng món đồ.

Nữ nhân ai xa lạ, chính Tưởng Tố Tố.

Ở cạnh đó, nhiều nữ nhân giống nàng đang bên bờ sông giặt giũ y phục, ai nấy đều vận xiêm y xộc xệch, chẳng vặn. Dù dung mạo kẻ xinh , tầm thường, thần sắc đồng nhất như đúc: c.h.ế.t lặng như tro tàn, ánh mắt vô thần, tựa như kiếp sống trở thành một định mệnh quen thuộc.

Ánh dương rực rỡ từ phương Đông lên cao, chẳng thể đem đến chút ấm nào cho nơi . Tưởng Tố Tố giặt giũ vô cùng nghiêm túc. Trong mắt nàng còn vẻ khinh thường và giễu cợt mấy ngày đầu, đó sự c.h.ế.t lặng và cam chịu.

Mấy ngày , nàng như trải qua cuộc sống địa ngục. Phụ nữ trong thôn đều món hàng phục vụ lũ nam nhân, công cụ để chúng trút bỏ dục vọng. Ban ngày, họ giặt giũ, nấu nướng, may vá cho chúng; nếu lỡ sót, liền đánh đập tàn nhẫn. Lũ sơn phỉ nào thương tiếc giai nhân, mặc kệ ngươi tiểu thư khuê các con nhà thứ dân, chỉ cần khiến chúng phật ý, lập tức chịu đòn roi. Mỗi một nữ nhân nơi đây đều mang đầy thương tích.

Đây chuyện đau khổ nhất, nỗi thống khổ lớn nhất khi màn đêm buông xuống. Họ buộc phục dịch cùng lúc nhiều gã thô lỗ, sự giày vò còn chẳng bằng phận nữ tử chốn thanh lâu. Ngay cả hoa khôi nơi lầu xanh nếu liệt hàng "hồng bài" còn giữ đôi chút tôn nghiêm; ở đây, nữ nhân mất hết. Đến tối, đám dã thú chỉ phát tiết thú tính. Phụ nữ giam giữ ở đây tuổi thọ chẳng bao lâu, ai thể chịu đựng cảnh giày vò trong thời gian quá dài.

từng nghĩ đến việc chạy trốn, kết cục nữ nhân trốn thoát chỉ một: bắt về đánh đập tàn nhẫn, đó tiếp tục chìm sâu trong cơn ác mộng giam cầm nữa. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, thể Tưởng Tố Tố còn một tấc da thịt lành lặn. Nàng vốn sở hữu dung mạo nổi bật nhất trong đám, da thịt mềm mại, mới bắt đến, nên gần như gã nào cũng dồn sự hứng thú cuồng nhiệt nàng. Bởi , nàng chịu đựng sự giày vò khổ sở hơn bất cứ ai.

Ở chốn , mị thuật nàng vô dụng. Mị thuật chỉ hữu hiệu khi đối phó với đám công tử, vương tôn quý tộc chốn phồn hoa. Còn nơi hoang sơn dã lĩnh , ngoại trừ việc khơi dậy thêm thú dục tàn bạo bọn chúng, thì còn thể làm gì khác? Lũ thổ phỉ khốn nạn , căn bản thương hương tiếc ngọc, trong xương cốt chỉ sự bạo ngược và ham cướp đoạt, vì , chỉ trong thời gian ngắn, Tưởng Tố Tố gầy đến trơ xương, gần như biến thành một khác hẳn.

Nàng giặt xong xiêm y, đang định về lo việc nhặt củi nấu cơm, thì bất ngờ thấy tiếng vó ngựa cuồn cuộn từ xa vọng đến. cầm đầu siết cương, dừng ngựa ngay mặt nàng, phóng xuống đất, cất tiếng gọi đầy kinh ngạc: “ !”

Tưởng Tố Tố trì trệ ngẩng đầu lên, dường như mất một lúc lâu mới mắt. Nàng sững sờ khẽ thốt lên một tiếng: “Ca ca.”

Tưởng Siêu thể tin mắt khi thấy Tưởng Tố Tố. Trong tâm trí gã, Tố Tố mãi mãi mỹ nhân tựa tiên tử, từng vướng một hạt bụi trần. Nữ nhân tiều tụy, dơ dáy, toát mùi hôi khó ngửi ai? Liệu đây còn xinh vang danh kinh thành ?

Tưởng Tố Tố Tưởng Siêu, chớp chớp mắt, khóe mắt đột nhiên đỏ hoe, hai hàng nước mắt cuồn cuộn chảy xuống. Nàng còn để ý đến những thứ khác, lập tức ôm chặt lấy Tưởng Siêu, lớn : “Ca ca, tới bây giờ mới đến!”

Khi Tưởng Tố Tố ôm chặt, mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc chóp mũi Tưởng Siêu khiến gã suýt nôn ọe. Đây một đả kích quá lớn đối với đôi từ nhỏ quen sống trong nhung lụa Tưởng phủ, coi thường kẻ và tự xem bản thượng đẳng. Gã kinh hãi tột độ dáng vẻ khốn khổ Tưởng Tố Tố. Theo bản năng, Tưởng Siêu định đưa tay đẩy nàng , tay giơ lên, gã ngây , đăm đăm những vết bầm đỏ chói mắt cổ Tưởng Tố Tố.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...