Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Ta Dắt Muội Đệ Mưu Sinh

Chương 228

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Cẩm nha đầu, ngươi nghĩ . Nếu giờ phút ngươi thật sự ngây ngô theo phụ ngươi về kinh thành Tần phủ, e rằng ngươi sẽ chịu nhiều khổ sở…”

Tiếp đó, khẽ một cách nhã nhặn, thẳng đôi mắt đen láy Mộc Cẩm.

“Điều tiểu thúc thúc bàn bạc cùng ngươi chính , nếu ngươi trở về Tần gia, tiểu thúc thúc sẽ tay tương trợ ngươi.”

“Tuy nhiên, tiểu thúc thúc cũng đối thủ phụ ngươi. thể che mắt bao lâu, còn tùy thuộc bản lĩnh phụ ngươi.”

Mộc Cẩm cũng bình tĩnh đối diện ánh mắt .

“Như , tiểu thúc thúc sẽ dùng biện pháp gì để tương trợ đây?”

“Cẩm nha đầu cũng cần bận tâm chi chuyện . Tiểu thúc thúc tự biện pháp riêng , bất quá, vẫn câu , tiểu thúc thúc thể giúp ngươi kéo dài mãi .”

Ý Tần Lưu Dương đơn giản, Mộc Cẩm sớm muộn gì cũng về Tần phủ.

Sắc mặt Mộc Cẩm quả nhiên chẳng mấy .

Tần Lưu Dương thấy , khẽ thở dài một tiếng.

vị cháu gái thông minh phi phàm , trong mắt thoáng hiện lên một tia sắc lạnh.

“Cẩm nha đầu, dù thế nào nữa, ngươi cũng trở về Tần phủ để làm những chuyện ngươi nên làm.”

Mộc Cẩm nhíu mày.

Vị tiểu thúc ý gì?

Nàng quả thực khó lòng thấu hiểu .

“Mẫu ngươi…” Tần Lưu Dương lúc cũng ngập ngừng nữa.

Ánh mắt Mộc Cẩm khẽ trùng xuống, đọng vẻ suy tư.

Tần Lưu Dương thấy ánh mắt nàng trầm tư, xoà.

“Cẩm nha đầu, mẫu ngươi chính nguyên phối thê tử phụ ngươi. Hơn nữa, năm đó nàng gả Tần gia, còn để cho ngươi nhiều thứ quý giá. Thế hiện giờ, kẻ thừa cơ hãm hại khuất còn khả năng tự biện bạch, cũng ít nuốt trọn những gì mẫu ngươi để cho ngươi… Ngươi, há thể nhẫn nhịn?”

Đương nhiên thể nhẫn nhịn.

Chỉ cần cho nàng thêm vài năm nữa mà thôi.

Chỉ khi tự rèn bản lĩnh cường cường, mới thể mẫu đòi công đạo, cũng như lấy những di vật để !

Song, Mộc Cẩm trong lòng càng hiểu rõ, tiểu thúc thúc Tần Lưu Dương đây hẳn mang theo thâm ý, tuyệt chẳng đơn thuần như vẻ ngoài.

Hẳn y đang ẩn giấu một bí mật gì đó!

, Mộc Cẩm chẳng còn ý định đôi co, cũng chút tâm tư tiếp tục thăm dò y.

“Tiểu thúc thúc, sẽ vô duyên vô cớ tay giúp chứ?”

“Cẩm nha đầu quả nhiên thông minh.” Dứt lời, ánh mắt Tần Lưu Dương lập tức trở nên sắc bén.

Tần Lưu Dương khẽ giật , nở một nụ ẩn ý.

cũng chẳng giấu diếm ngươi... và ngươi chẳng hơn kém bao tuổi. Mẫu ngươi gả đến Tần gia lâu thì tổ phụ ngươi tạ thế...”

Kiếp , khi còn ở Tần phủ, Mộc Cẩm từng những lão bà tử xầm xì bàn tán về việc , nay hiện rõ trong tâm trí nàng.

Di nương y khi vẫn còn trẻ tuổi, còn y vẫn một hài tử. Chẳng bao lâu , vị di nương đột ngột qua đời, cái c.h.ế.t đầy uẩn khúc.

Trong đôi mắt Tần Lưu Dương, u ám dần dâng lên.

Mộc Cẩm thể cảm nhận rõ sự phẫn nộ cùng bi ai ẩn chứa trong lòng y.

Nàng kìm mà cất lời: “Tiểu thúc thúc, hướng về phía ...”

những lời an ủi Mộc Cẩm, ánh mắt Tần Lưu Dương dần tan sự u ám.

Chẳng mấy chốc, y khôi phục vẻ mặt bất cần thường thấy.

, chỉ khi hướng về phía , mới thể tiếp tục sống sót đây mà.”

“Kỳ thực, năm khi còn nhỏ, mẫu ngươi cũng từng với những lời tương tự...”

Khi , trưởng tẩu vẫn Cẩm nha đầu.

Y mãi mãi ghi nhớ, trưởng tẩu cứu y thoát khỏi tay đám ác nô. cúi đỡ y dậy, quỳ gối nắm lấy tay y ân cần hỏi han thương ở ...

Cuối cùng, nắm tay y, bất chấp trưởng kịch liệt phản đối cùng vẻ mặt sa sầm, kiên quyết đón y – kẻ mất di nương – về nuôi dưỡng trong viện .

Nhờ trưởng tẩu che chở, y trải qua hai năm tháng vô ưu vô lo.

Thậm chí, việc còn vô tình châm ngòi một trận đại chiến giữa mẫu và trưởng tẩu...

Đáng tiếc ... hiền thường đoản thọ, chỉ kẻ hung ác mới sống lâu! Tần Lưu Dương lặng lẽ siết chặt, buông lỏng bàn tay ghì chặt đến trắng bệch.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Y nghiêm nghị, kiên định thẳng Mộc Cẩm.

“Cẩm nha đầu, ngươi hãy khắc ghi trong tâm khảm, sinh mạng do mẫu ngươi ban tặng. Dù làm hại trong thiên hạ, cũng quyết bao giờ tổn thương ngươi!”

“Bởi vì ngươi, chính huyết mạch duy nhất trưởng tẩu !”

Mộc Cẩm cũng bình thản đối diện với thiếu niên mới ngoài đôi mươi .

Tiểu thúc nàng. Chỉ nàng lấy làm kỳ, kiếp chẳng về đoạn cố sự Tần Lưu Dương?

Hơn nữa, ở kiếp , Tần Lưu Dương cũng chẳng hề ưu ái gì đứa cháu gái Tần gia đón về ...

. Cũng . Nàng bỗng chợt nhớ .

Mấy ngày , khi nàng phụ bạc bẽo gả cho Triệu Vương thế tử Triệu Chất, lòng phiền muộn nguôi. Nàng bèn dạo bước đến hoa viên Tần phủ giải sầu, tình cờ gặp vị tiểu thúc thúc .

Khi , ánh mắt tiểu thúc thúc nàng cũng phần kỳ lạ.

Kiếp , nàng lầm tưởng rằng chẳng lòng bất kỳ ai trong Tần gia, kể cả vị tiểu thúc thúc , nên toan rời .

Nàng nhớ rõ vị tiểu thúc thúc từng một câu khiến nàng phẫn nộ đến cực điểm. Y bảo: “Đứa cháu gái lớn, ngươi vĩnh viễn thể trở Tần gia . Với cái bộ dạng ngươi, cho dù làm Triệu Vương thế tử phi, e rằng cũng chẳng kết cục gì, chi bằng tự liệu mà sống cho trọn!”

Kiếp , Mộc Cẩm vẫn chỉ nghĩ vị tiểu thúc thứ xuất oán ghét nàng, nên mới buông những lời “nguyền rủa” như ...

Giờ đây Mộc Cẩm cuối cùng cũng thông tỏ vài điểm mấu chốt, trong tâm khỏi khẽ chấn động.

Đến giờ nàng mới chợt nhận , kiếp ... Tần Lưu Dương cùng nàng chẳng hề mối liên hệ nào, những lời lẽ nào nguyền rủa, mà chính lời cảnh báo trong vô vọng chăng?

Hóa , tất thảy những lời từng , đều ứng nghiệm điều mà nàng cứ ngỡ "lời nguyền rủa".

“Tiểu thúc thúc, ngay cả đêm giao thừa cũng chịu ở Tần gia...”

Mộc Cẩm kịp dứt lời, Tần Lưu Dương khẽ nhạt một tiếng.

“Đêm giao thừa ư? Tần gia tư cách để lưu đón giao thừa.”

Mộc Cẩm ngẫm nghĩ đôi chút, liền thấu hiểu tâm tình Tần Lưu Dương.

“Thời gian còn sớm, Cẩm nha đầu cũng nên nghỉ ngơi. đến dịch quán.”

Dứt lời, đợi Mộc Cẩm kịp phản ứng, xoay , lẹ làng nhảy vút qua cửa sổ.

Mộc Cẩm khỏi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên vài phần bất đắc dĩ.

Vị tiểu thúc thúc , quả thật chẳng chịu lối chính đạo.

Nàng còn kịp mời sáng mai tới chúc mừng năm mới mùng một .

Song, điều đó cũng chẳng hề gì.

Sáng mai, sẽ bảo đại cùng nhị tới dịch quán mời trở về.

xét chi khác, chỉ bằng việc từng hài tử mẫu nàng cứu mạng.

khi Tần Lưu Dương rời , Mộc Cẩm vẫn còn trầm tư suy nghĩ nhiều điều.

Trong lúc suy nghĩ miên man, nàng dần chìm giấc ngủ.

Ngày hôm , vẫn Bạch Thuật tới gọi nàng tỉnh giấc.

Hai vị thiếu gia, nhị cô nương và tam cô nương đều tề chỉnh. Nhị cô nương đang dẫn tam cô nương đến bếp phòng. Thuộc hạ xin hầu hạ cô nương y phục.

Bạch Thuật cũng vận một bộ cẩm phục sắc đào nhạt, trông hợp với nàng vô cùng.

Mộc Cẩm khẽ nở nụ .

dám phiền Bạch Thuật tỷ tỷ đích hầu hạ thế ?”

Đêm qua Mộc Cẩm ngủ muộn, đôi mắt còn vương vẻ mệt mỏi cùng quầng thâm nhàn nhạt.

Bạch Thuật tinh ý, hiểu ý dám hỏi thêm.

đó nàng quả nhiên bắt đầu hầu Mộc Cẩm y phục.

khi xong xiêm y và giày hài, chính lúc đeo trang sức.

Bạch Thuật hỏi Mộc Cẩm hôm nay định đeo trang sức gì, Mộc Cẩm ngẫm nghĩ đôi chút đáp: “Cài chiếc kim trâm hình chuồn chuồn vờn mặt nước .”

“Chiếc trâm e rằng đơn bạc, cô nương hãy đeo thêm đôi khuyên tai hình lá bạch quả bằng vàng ròng chăng?”

Mộc Cẩm thấy cũng hợp lý, bèn gật đầu đồng ý.

Bạch Thuật một bên ngắm qua gương đồng, một bên khéo léo đeo hoa tai cho Mộc Cẩm. , vành tai Mộc Cẩm lỗ xỏ, vì gia cảnh túng thiếu, chỉ dùng cành khô để giữ lỗ.

Nay đổi sang hoa tai bằng vàng, quả nhiên khác biệt hẳn.

Bạch Thuật nàng tiểu thư đang đeo kim sức trong gương càng thêm diễm lệ, trong lòng chợt dậy lên vài phần cảm thán.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...