Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Năm 2002

Chương 500

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm Hiểu vẻ mặt vô tội: " cũng sẽ tới , đang ngày làm mà, em thực sự ngờ tới."

khi căn hộ nhỏ 90 mét vuông ở khu Văn Lan cho thuê, Hứa Trác cũng dứt khoát trả phòng luôn.

Một tuần về Kim Lăng một , đôi khi hai tuần một , thế cứ ở tạm bên nhà bạn gái thôi.

Tối nay, Hứa Trác cũng dự định như .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

tình hình mắt thế ?

ý định ở nữa.

Lâm Hiểu , nhịn trêu: " còn ngại , lúc em sang Thượng Hải cũng ở nhà còn gì."

"Em còn nữa, chuyện mà giống , các em em đều ở đây cả, đắn chút nào."

"Ồ, em đắn lắm mà. Thế tối nay ?"

Hứa Trác , đợi ăn xong đồ nướng, chuyện phiếm đầy gượng gạo với mấy đứa nhỏ một lát dậy cáo từ.

còn xa thấy tiếng mấy đứa em bạn gái hú hét trêu chọc ở phía , thỉnh thoảng rộ lên tiếng .

Mười giờ rưỡi tối, Tưởng Diệp tắm rửa xong, đang định sân kiểm tra tình trạng ch.ó cưng thì bỗng thấy tiếng động ở cửa lớn.

Giây tiếp theo, chú ch.ó Golden vốn đang bò liền nhanh chóng phắt dậy, vẫy đuôi điên cuồng.

Tưởng Diệp khá thắc mắc, đêm hôm khuya khoắt thế còn quen nào đến nhà chơi nữa nhỉ?

Kết quả cửa mở , chính con trai ruột .

"."

Hứa Trác gọi một tiếng cúi xuống xoa đầu chú ch.ó đang nhảy chồm lên.

Tưởng Diệp tiện tay đóng cửa, theo con trai phòng khách.

hỏi: "Đêm hôm mò về làm gì đấy, công việc giữ nên bỏ trốn trong đêm ?"

xong bà lắc đầu, tự lẩm bẩm tiếp: "Mà chắc , mất việc thì nhụt chí chứ, chậc, cũng , trông bây giờ cứ như đưa đám ."

"Con , mai con nghỉ nên về thăm với bố thôi." Hứa Trác lúc chỉ lên lầu ngủ.

Tưởng Diệp cùng với chú ch.ó một một vật chặn .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

con trai từ xuống một lượt, tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: " bạn gái đuổi khỏi nhà ? Chắc chắn , chứ thì mời mọc thế nào cũng chẳng thấy vác mặt về nhà lấy một . Thanh niên trẻ tuổi , --"

Hứa Trác lập tức ngắt lời, chỉ sợ thốt câu gì đó gây sốc: "Bọn con vẫn lắm, do các em Hiểu Hiểu đến Kim Lăng chơi thôi."

Ai ngờ Tưởng Diệp xong bồi thêm một câu: "Ôi chao, thế chẳng do vẫn danh chính ngôn thuận . Đồng chí tiểu Hứa , cố gắng lên đấy, bao giờ mới mang về nhà đây..."

Chương 99

Hứa Trác ngủ một giấc mấy yên , năm giờ rưỡi sáng trong nhà vang lên đủ loại âm thanh.

tưởng do con ch.ó gây , liền xỏ dép tới bên cửa sổ định quát mắng vài câu.

Chẳng ngờ, đụng mặt ngay ông bố ruột .

Hứa Hoằng Thắng thấy con trai thì ngẩn , đó lập tức vẫy tay: "Con về từ bao giờ thế? lúc lắm, xuống lầu phụ bố một tay."

Hứa Trác thở dài, cam chịu quần áo xuống lầu.

vạn ngờ tới, công việc làm đ.á.n.h vảy cá.

mấy con cá tươi rói đang quẫy tung tăng trong thùng nước, cầm d.a.o đ.á.n.h vảy mà lúng túng chẳng bắt đầu từ .

Cuối cùng nhịn , lên tiếng: "Bố, bố mua nhiều cá về thế làm gì ạ?"

Hứa Hoằng Thắng , đến híp cả mắt: "Nhiều ? Bố mày câu đấy."

"Cái gì cơ?" Hứa Trác nhất thời phản ứng kịp.

" tự tay bố con câu đấy. Hôm nay lão nghiện câu cá dịp phổng mũi, cả khu hàng xóm quanh đây ai cũng ."

Tưởng Diệp từ bên ngoài . ngang qua chỗ mấy chậu cá, bà nhịn mà nhíu mày: "Ôi dào, nhiều thế thì ăn bao giờ cho hết chứ."

Hứa Hoằng Thắng đáp: "Ăn hết thì cấp đông, ăn dần." Khó khăn lắm mới câu , một con cũng thể lãng phí.

Tưởng Diệp thích ăn cá, với cá sông thì thấy cũng bình thường. Thỉnh thoảng ăn đổi vị thì , chứ ngày nào cũng ăn thì bà thà ăn chay còn hơn.

Ba chú ch.ó trong nhà cũng chẳng mặn mà gì với món .

Tưởng Diệp rầu rĩ: "Tủ lạnh trong nhà còn chỗ nhét nữa , còn mua thêm một cái tủ đông nữa đấy. Thật , cái ngày gì mà rầu hết cả ..."

Đang càm ràm, bỗng nhiên mắt bà sáng lên: "Hứa Trác, chẳng bạn gái con thích ăn cá , mang sang cho con bé ."

" , mang ! cá tươi mới câu lên thôi, con mang hết sang đó bảo con bé làm bữa tiệc cá mà ăn."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...