Trọng Sinh Năm 2002
Chương 396
Hồng Lam Phương thấy tiếng động phía , bạn cùng phòng rảnh tay nên hỏi: "Hiểu Hiểu, Quốc khánh về quê ?"
" thế, kế hoạch gì ?"
"Nếu về thì ba đứa tụ tập một bữa, tiện thể dạo phố mua sắm quần áo luôn. Qua mùng một tháng Mười trời sang thu ngay, thể mua áo khoác mỏng ."
Nhà Hồng Lam Phương ở xa nên cô chỉ thói quen về quê dịp nghỉ hè và nghỉ đông, còn những ngày lễ khác đều ở trường.
Hồi đại học, mối quan hệ cô với bạn cùng phòng cũng bình thường nên cô chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện chủ động rủ rê.
lên cao học thì khác , giờ cô bạn cùng phòng cứ như thấy vị Bồ Tát đang tỏa sáng , đối phương làm gì cũng thấy ý .
Lâm Hiểu qua lịch, trả lời ngay: "Để tớ tính toán ."
"Hả? Tính toán cái gì cơ?" Hồng Lam Phương mà ngớ .
Lâm Hiểu giải thích: "Để tính xem bao nhiêu bài tập, sắp xếp thời gian xem . Nếu bận quá thì tớ về, còn nếu thu xếp thì tớ sẽ về nhà hai ngày giữa kỳ nghỉ."
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Kết quả khi tính xong, bảy ngày nghỉ Quốc khánh đều lấp đầy bởi lịch học.
" con định về nhà nữa ?" Bà Chương Nhược Mai con gái lẩm bẩm trong điện thoại liền ngắt lời hỏi thẳng.
Lâm Hiểu chút bất lực: "Con cũng về lắm chứ, cứ nghĩ đến đống bài tập chất cao như núi con chẳng còn tâm trí nữa."
"Bài tập gì mà nhiều thế? thấy con học cao học mà còn vất vả hơn cả hồi lớp mười hai ôn thi đại học nữa đấy."
"Mấy bài tập nhóm, một bài báo cáo sách theo nhóm, danh sách sách cá nhân , lượng tài liệu chuyên ngành cần tháng chín còn đạt chỉ tiêu, qua đợt nghỉ lễ mười một tháng mười nộp , con làm cho kịp tiến độ. Còn cả luận văn năm học nữa, con xong cái khung xương cho nó..."
Lâm Hiểu liệt kê từng việc một, xong chính cô cũng thấy đau đầu: ", bảo liệu con đột quỵ vì làm việc quá sức ?"
"Phỉ phui cái miệng! năng linh tinh cái gì đấy, dạo con thấy trong khỏe ở ?" Chương Nhược Mai mắng lo lắng hỏi han.
Lâm Hiểu lắc đầu: " , con ăn ngủ lắm, cứ cách một ngày chạy bộ hoặc nhảy dây, sắc mặt con vẫn mà ."
Chương Nhược Mai lúc mới yên tâm, nhắc đến chuyện bảo cô về nhà nữa, chỉ dặn dò chú ý giữ gìn sức khỏe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cuối cùng bà mới thêm: "Con chú ý bồi bổ dinh dưỡng , hai ngày nữa gửi cho con một cái kiện hàng."
Hai ngày , dịch vụ chuyển phát nhanh hỏa tốc giao đến, Lâm Hiểu nhận một chiếc thùng lớn gửi từ nhà.
Xem thêm: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thùng đồ khá nặng, cô cùng Hồng Lam Phương khiêng mãi mới lên tới lầu.
"Cái gì mà nặng thế, bố gửi quần áo mùa đông sang ?"
Trong lúc Hồng Lam Phương đang đoán già đoán non, Lâm Hiểu cầm d.a.o rọc giấy rạch thùng , đập mắt đầu tiên một hũ mật ong lớn.
"Mật ong hả?"
Lâm Hiểu lập tức lấy kiểm tra, xác định nứt vỡ mới an tâm: "Ở làng nuôi ong, bảo loại mật bổ, dặn mỗi sáng đều pha nước uống."
Hồng Lam Phương gật đầu: " đấy, mật ong tự nhiên pha đường hiếm lắm. thị trường khối cứ rêu rao mật tự nhiên, thực chất cho cả đống đường , ăn chán c.h.ế.t."
" tận hai hũ, lát nữa tìm cái lọ thủy tinh sạch , chia cho một ít."
Lâm Hiểu tiếp tục lấy đồ , ngoài mật ong còn nhiều bánh mì và bánh ngọt, cái nào cũng bao bì quen thuộc.
Bên cạnh đó những miếng cao a giao hút chân .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Và cuối cùng hai đôi giày bông, một đôi mỏng và một đôi dày.
" còn cất công mua bánh mì các thứ gửi qua đây ?" Hồng Lam Phương định bụng khen bạn cùng phòng thật tâm lý.
khi đống bánh mì, bánh ngọt đều do chính tay bố Lâm Hiểu làm, ngay cả mứt hoa quả ăn kèm cũng ông tự sên, ánh mắt cô nàng chỉ còn sự ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.
"Aaa! Lâm Hiểu, bố tuyệt vời quá mất, nhà mở tiệm bánh ?"
Lâm Hiểu bật : "Bạn cùng phòng đại học cũng đoán thế, tiếc . Bố công việc riêng, làm bánh chỉ sở thích cá nhân ông thôi."
" mà nhiều thế , làm bao lâu mới xong chứ?"
Lâm Hiểu cũng thấy bố gửi nhiều hơn hẳn khi, cô nhanh chóng hiểu lý do.
Vì cô đang học cao học, quen thêm bạn mới, vòng tròn xã hội mở rộng , nên bố cô cũng cân nhắc chu đáo hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.