Trọng Sinh Năm 2002
Chương 185
Lâm Tuệ khi chuyện chị hai đưa hết tiền tiết kiệm cho để đầu tư thì cũng ôm "kho báu nhỏ" chạy lên lầu tìm .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"100, 200, 300... tổng cộng 1300 tệ. Chị ơi, em đưa hết cho chị đấy." Lâm Tuệ đẩy xấp tiền về phía .
thu tiền dặn dò: " chị đem đầu tư thật đấy nhé? lúc nào cũng lãi , nếu lỗ thì em tự chịu đấy."
"Em , Giai Giai bảo em . em tin chắc chắn chị sẽ kiếm tiền thôi."
" , nể tình em gái ruột nên chị mới tính kiểu lời ăn lỗ chịu đấy nhé. Chứ nếu ngoài, chị còn thu phí hoa hồng nữa, vận hành thị trường làm công bao giờ." đùa.
Lâm Tuệ mà hiểu nửa phần, đưa tiền xong coi như thành một nửa mục tiêu, lúc mới bắt đầu chuyện chính.
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý, truyện cực cập nhật chương mới.
"Chị ơi, bên website bảo em ký hợp đồng, em ký . Theo lời chị dặn, em chỉ ủy quyền phần bản quyền chữ tiểu thuyết thôi."
"Ừm, lắm. Như em sẽ nắm quyền chủ động trong tay, đổi gì cũng dễ xử lý hơn."
"Còn một chuyện nữa, em lén kể cho chị thôi nhé."
"Chuyện gì ?"
"Tiểu thuyết em độc giả khen lắm, lượt sưu tầm tăng nhanh cực kỳ. Tháng truyện bắt đầu thu phí , em chậm, một tháng nhiều nhất cũng chỉ hai ba vạn chữ thôi. Nếu bản thảo dự trữ thì chắc chắn kịp tiến độ ."
Lâm Tuệ bao giờ nghĩ rằng những câu chuyện yêu thích cũng nhiều khác yêu quý đến .
Cái cảm giác cùng tần thảo luận về lịch sử khiến con bé cảm thấy hạnh phúc hơn cả việc kiếm tiền.
"Chị đầu tiên chuyện đấy, em với ai ." Chuyện lách mạng thì cả nhà đều , chuyện bắt đầu kiếm tiền từ nó thì Lâm Tuệ vẫn giữ kín tới tận bây giờ.
Lòng chợt thấy ấm áp lạ thường, em gái tin tưởng nhất!
"Ừ, em thì , thì cứ giữ cho riêng , đó quyền tự do em."
"Cũng hẳn em , chỉ em sợ các cô dì chú bác đều , cứ hỏi em kiếm bao nhiêu tiền."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâm Tuệ nhớ ký ức hồi nhỏ mà đến giờ vẫn còn sợ: "Chị còn nhớ , mấy năm chị họ tìm việc lương cao, thế cứ hỏi han xem mỗi tháng kiếm bao nhiêu, còn bắt chính xác đến từng con nữa. họ thích tọc mạch chuyện khác thế nhỉ?"
cũng nhớ chuyện đó. chị họ xa lúc đầu còn trả lời vài câu, đó bắt đầu lấy lệ, cuối cùng chẳng buồn tiếp chuyện nữa mà thẳng thừng đáp trả luôn.
Dịp Tết năm đó, dường như vì chuyện mà khá mất vui.
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Họ hàng nhà cũng thích hóng hớt, tuy ác ý gì những lời trêu chọc bâng quơ đó đối với một đứa trẻ như Lâm Tuệ một áp lực lớn.
Hơn nữa, cũng tính khoe, ngộ nhỡ lỡ miệng...
Nghĩ đến đó rùng một cái, vội vàng : "Em làm đấy, đừng kể cho ai cả. , em thẻ ngân hàng ? Nhuận bút mỗi tháng đạt đến mức nhất định thể rút đấy."
Lâm Tuệ đủ tuổi vị thành niên, ở nhà cũng chẳng ai nghĩ đến việc giúp con bé làm thẻ cả.
Thế ngày hôm , cầm theo hộ khẩu, dắt em gái đến ngân hàng gần đó để làm một chiếc thẻ mang tên con bé.
"Giờ em điện thoại riêng nên đăng ký thông báo dư qua tin nhắn . cây ATM ngay gần nhà thôi, lúc nào kiểm tra dư thì em cứ cầm thẻ đó ."
", mỗi tháng lúc nhận nhuận bút em sẽ kiểm tra một ."
"Hiện giờ trong hệ thống em bao nhiêu tiền ?"
Lâm Tuệ mượn máy tính để đăng nhập trang quản trị tác giả. Trong mục tài chính hiển thị rõ ràng tiền thể quy đổi 2879 tệ, đây khoản nhuận bút cho phần thu phí sáu vạn chữ tính đến hiện tại.
Tuy nhiên, trang Lục Giang thường giữ một nửa tiền, nên tháng con bé chỉ rút 1400 tệ.
thuận tay bấm lệnh rút tiền, khỏi cảm thán: "Giữ một nửa cơ , thấy mà cầm hết, trong lòng thấy cứ bứt rứt ."
Lâm Tuệ : "1400 tệ nhiều lắm ạ. Đợi tiền về tài khoản, chị rút chuyển sang tài khoản chị để đầu tư giúp em luôn nhé."
"Tiểu phú bà , em đầu tư chỗ chị gần ba nghìn tệ đấy."
Ba nghìn tệ năm 2006, trong tay một đứa trẻ mới 13 tuổi, một khoản tiền khổng lồ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.