Trọng Sinh Năm 2002
Chương 129
Những năm 2000, mua vé tàu hầu như đều tự ga xếp hàng, gặp đợt cao điểm thì khi ngủ đó từ đêm hôm để chờ. Sinh viên làm xa nhà mỗi về quê một bầu trời gian nan.
nhờ Vương Gia Thụ mua hộ vé, sẽ chịu lấy thêm tiền công nên đành mua một cốc sữa và mời ăn một bữa ở nhà ăn.
", vé đây, cũng may Tết nên vẫn còn sót vài vé lẻ."
nhận lấy cảm ơn, tiện miệng hỏi: " về cũng vì chuyện bão lụt ?"
"Ừ, tớ bảo chuồng trại ở nhà thổi bay hết , ông nội tớ còn định cứu cái lồng gà nên ngã một cú... Tớ yên tâm, về xem thế nào."
thấu hiểu cảm giác đó, dù chúng mới mười tám tuổi, chỉ những sinh viên nghèo chẳng tiền, khi gia đình chuyện, ai cũng ở bên cạnh, dù chỉ để vài câu an ủi.
Lương San San thì định về quê, ngoại trừ hai kỳ nghỉ dài hè và Tết, cô chẳng về nào khác.
" về về mệt lắm, tốn tiền, thà để thời gian đó ở Kim Lăng chơi, ăn còn sướng hơn."
Lữ Thi Ý lập tức vỗ tay: "Thế thì Quốc khánh San San sang nhà tớ chơi ! Mị Mị cùng luôn ?"
Lý Mị lắc đầu: "Tớ về một chuyến, nhà tớ hỷ sự."
Lữ Thi Ý: "Cũng , nhà ở thành phố ngay cạnh, về nhanh mà. Chỉ Hiểu Hiểu thôi, mua cái vé đó chắc cũng trầy da tróc vẩy ."
chỉ mỉm , kể cho các bạn cùng phòng lý do thực sự khiến về quê.
Ngày 30 tháng 9, lúc 20:23 tối, lên chuyến tàu hỏa từ Kim Lăng thành phố Kim Minh.
Ngày hôm bắt xe khách, mãi đến gần mười một giờ trưa mới về tới bến xe huyện Hoài Khê.
Ban đầu định tạo bất ngờ cho cả nhà, sực nhớ căn nhà ở thành Nam chắc chẳng còn ai ở, cũng giờ đang trú chân ở ?
đành ngoan ngoãn gọi điện: " ơi, con về , nhà giờ đang ở ạ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Con về quê đấy ?"
", con đang ở bến xe, mới xuống xe xong."
"Cái con bé ! yên đấy, đón ngay đây."
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cúp máy, ở bến xe, khung cảnh quen thuộc xung quanh, giọng quê hương nồng hậu, cảm thấy thật dễ chịu.
chẳng bằng nhà .
Nửa tiếng , Chương Nhược Mai đến đón . chở thẳng về nhà mới, đó một căn hộ ba phòng ngủ nhỏ mới thuê.
"Vốn căn hộ hai phòng ngủ, phòng khách ngăn thêm một phòng nữa, lối ở giữa hẹp, bàn ăn đặt trong bếp. Nhà quê thì đang dọn dẹp, nhà thành Nam cũng xử lý, bố bận tối mắt tối mũi, bao nhiêu việc..."
xách vali lên lầu, lẩm bẩm. Tuy miệng thì con gái cần về, khi thấy thực sự xuất hiện, trong lòng bà vẫn giấu nổi niềm vui.
Mở khóa cửa, còn kịp dép gọi với trong: "Giai Giai, Tuệ Tuệ, chị con về ."
Lời dứt, từ một căn phòng ngủ, hai "quả pháo nhỏ" lao vút .
Lâm Giai nhanh chân hơn, nhảy phắt lên ôm chầm lấy : "Chị ơi chị! Cuối cùng chị cũng về , em nhớ chị c.h.ế.t ."
"Hóa các con chị về ?" Chương Nhược Mai lập tức điểm mấu chốt.
Lâm Giai lỡ lời, liền chạy biến.
nắm lấy tay Lâm Tuệ, giải thích: "Con dặn hai đứa nó giữ bí mật đấy ạ, định bụng tạo bất ngờ cho bố , ai ngờ chẳng địa chỉ nhà mới."
"Chị ơi, chị thể gọi điện cho bọn em mà." Lâm Tuệ khẽ .
ngẩn , bật : "Cuống quá nên chị quên mất."
đưa về đến nơi, uống ngụm nước chuẩn ngay: "Hiểu Hiểu, tối nay nấu cơm , lát nữa đón ba chị em về quê. Nhà cũ ngập nên sửa , hôm qua mới xong, tối nay cả nhà tụ tập ăn bữa cơm."
Chương 31
18:12 tối, tại sân nhỏ nhà họ Lâm ở làng Thượng Hà, cả gia đình lớn đang tụ tập ăn đồ nướng.
vốn mấy mặn mà với đồ nướng, khi ăn thử một xiên cánh gà thì lui hàng ghế phía nghỉ.
Bên bếp nướng một đám tâm hồn ăn uống đang tranh giành rôm rả, hàng ghế phía cũng náo nhiệt kém, vì đang mải mê buôn chuyện.
thích các bậc tiền bối trò chuyện, thị trấn Mã Áo tuy lớn những tin tức "ngược đời" thì chẳng thiếu bao giờ.
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô Lâm Tuyết Lan mở siêu thị, khách nườm nượp nên cô nắm bắt nhiều tin đồn nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.