Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 469
Tiêu Thanh Uyên nhíu mày: “Hiển nhiên đến ?”
“! Cực kỳ hiển nhiên!”
“ bây giờ làm ?”
“ dưỡng thương ? Đợi thương thế lành lặn, e rằng Vương gia cũng sẽ giải lệnh cấm túc cho , đến lúc đó cứu Họa Ý cũng muộn.”
“ thể ! Ngươi đồ ngốc ? Đợi dưỡng thương xong cứu Họa Ý, nàng sớm cái tên khốn vô sỉ Cố Thiên Hàn ức h.i.ế.p ! Huống hồ, đánh thành thế , nếu lập tức đánh một trận, nuốt trôi cục tức !”
Tiêu Thanh Uyên giận dữ : “ thù báo ngay! Cái gì mà quân tử báo thù mười năm muộn, đó đều chuyện viển vông! Mười năm, sớm cái gì cũng muộn !”
Mặc Cơ: “Ách... cái , Gia, tiểu nhân cũng bảo đợi mười năm, nhiều nhất chỉ đợi mười ngày thôi mà.”
“Mười ngày cái gì, ngay cả mười canh giờ cũng đợi ! Ngươi bây giờ hãy nghĩ cách cho , hôm nay nhất định ngoài báo thù! nghĩ cách, sẽ bán ngươi !”
Mặc Cơ mặt ủ mày ê, y thật cách giúp Tiêu Thanh Uyên ngoài, vấn đề , nếu Vương gia, Vương phi mà , y chẳng sẽ đánh gãy chân !
giúp Tiêu Thanh Uyên cũng , dù mới chủ tử y.
Trấn Quốc Công phủ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chuyện Cố Thiên Hàn từ chỗ Tiêu Thanh Uyên cướp một nha về truyền khắp phủ.
đều vô cùng chấn động, Nhị công tử vốn luôn đạm bạc lạnh lùng, thanh tâm quả dục, cũng động phàm tâm, bắt đầu để ý đến nữ nhân .
Viện Cố Thiên Hàn liên tục đón mấy đợt , do mẫu y phái đến, do phụ y phái đến, còn do đại ca và y phái đến.
y một mực đáp, cửa viện đóng chặt, mặc cho bên ngoài gọi y thế nào, y cũng làm ngơ, vững như thái sơn.
Trong phòng, y lạnh nhạt Họa Ý, thấy xích sắt trói chặt hai tay nàng nàng bóp biến dạng, xem chừng dây xích làm từ tinh thiết sắp đứt .
Y lạnh lùng mở lời: “Mẫu ngươi , ngươi từ nhỏ khác thường nhân, trời sinh thần lực, còn tưởng nàng gạt , thì thật.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Họa Ý cúi đầu, lòng bàn tay che dây xích nàng bóp biến dạng, giọng nàng dịu dàng như nước, ngữ điệu mềm mại như gió thoảng: “Cố Nhị công tử, nương tử tiểu nữ bừa thôi, tiểu nữ chỉ một nha bình thường nhất, nào trời sinh thần lực gì? Nàng chỉ thích bám víu quyền quý, nên mới cố ý như , hòng khiến Nhị công tử để ý đến tiểu nữ, Nhị công tử ngàn vạn đừng mắc lừa nha.”
Đáng tiếc, sự dịu dàng mềm mại nàng đều diễn cho kẻ mù xem.
Cố Thiên Hàn vẫn lãnh đạm, lời như một thanh kiếm sắc, đ.â.m thẳng tim Họa Ý: “Tiêu Thanh Uyên ngươi trời sinh thần lực ?”
“ nhất định , nếu sẽ cùng ngươi về nhà lo tang, dù , trong mắt , ngươi một nữ tử yếu ớt đáng thương, đơn thuần lương thiện, ngươi cần bảo vệ.”
“Thật khiến bất ngờ, ngươi diễn trò còn giỏi hơn cả Sở Yên Lạc, Tiêu Thanh Uyên thật đáng thương, ngươi lừa xoay như chong chóng.”
“Kết cục Sở Yên Lạc khi lừa Tiêu Thanh Uyên, ngươi thấy , kết cục ngươi, ngươi thấy ?”
Họa Ý đột ngột ngẩng đầu: “Nhị công tử đây ý gì? Sức lực tiểu nữ lớn hơn thường một chút, tiểu nữ từng lừa dối Thế tử! Tiểu nữ một lòng một hầu hạ Thế tử, từng hai lòng!”
“ quản đây ngươi hai lòng , từ bây giờ trở , ngươi .”
“Tiểu nữ !”
“Ngươi , lời ngươi tính, lời mới tính.”
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Họa Ý cắn cắn môi, cúi đầu xuống, ngữ khí nàng khôi phục vẻ dịu dàng mềm mại: “Họa Ý chỉ một nô tỳ, chủ kiến gì lớn, Cố Nhị công tử quý công tử, chắc hẳn cũng sẽ quá khó dễ cho một nha như tiểu nữ. Nếu gì phân phó, cứ thẳng, Họa Ý nguyện ý vì Nhị công tử giải sầu, đổi lấy phận tự do.”
Cố Thiên Hàn nàng tự do chuyển đổi giữa vẻ kiên cường và yếu đuối, thậm chí chút nào gượng gạo, liền đẳng cấp nàng cao hơn Sở Yên Lạc một bậc lớn.
Chẳng trách y cài cắm ở Ninh Vương phủ với y rằng, Tiêu Thanh Uyên chán ghét Sở Yên Lạc, Họa Ý công nhỏ.
mà, nếu Tiêu Thanh Uyên chán ghét Sở Yên Lạc , Họa Ý cũng chẳng còn tác dụng nữa, nàng thể “công thành thoái” .
Cố Thiên Hàn lãnh đạm : “ thể cho ngươi một phận mới, cả đời còn ngươi cần làm nha nữa, sẽ đưa ngươi rời khỏi kinh thành, cho ngươi đến một nơi ai nhận ngươi, sống với phận tiểu thư khuê các.”
--- Chương 309 Nhị công tử nhà chúng đến tặng lễ cho đây! ---
Họa Ý xong, rụt rè hỏi: “Cố Nhị công tử vì giúp tiểu nữ những việc ? Công tử việc khó khăn nào cần tiểu nữ làm chăng?”
“ việc cần ngươi làm, đối với ngươi mà , chẳng hề khó khăn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.