Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ

Chương 155

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sài ma ma thấy nàng sững , lạnh lùng : “Mộ cô nương nữa? giúp Vương gia tìm bọn cướp đó ? Nếu ngươi ngay cả chút bận rộn cũng chịu giúp, thì cần thiết tiếp tục ở trong vương phủ nữa .”

Mộ Ca hồn, mỉm với Sài ma ma: “ thế , nhất định sẽ dốc hết sức giúp Vương gia tìm bọn cướp, chỉ thấy Thế tử phi phong thái xuất chúng, nhịn nên thêm một lát.”

Sài ma ma già thành tinh, nàng đang ý đồ gì, nàng dẫn Mộ Ca về phía Vương gia, răn đe nàng: “Thế tử phi như thế nào, vẫn đến lượt ngươi đánh giá . Mộ cô nương nếu ở vương phủ thêm vài ngày, thì hãy quản đôi chân , quản đôi mắt , và cũng quản cái miệng .”

Mộ Ca phụ họa, lấy vài viên bạc vụn, đưa về phía tay Sài ma ma: “ đầu đến đây, còn xin ma ma chỉ bảo Mộ Ca nhiều hơn, vương phủ quy củ nhiều, đừng để đầu hiểu kiêng kỵ, mà đắc tội với khác.”

Sài ma ma liếc bạc vụn nàng đưa tới, căn bản đáp lời, trực tiếp đẩy tay nàng về, đó vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, thẳng lưng tiếp tục về phía .

Thật nực , chỉ bằng chút bạc vụn cũng mua chuộc nàng ?

Thế tử phi ngày thường tùy tay ban thưởng cho nàng vàng, bạc vụn? Chỗ Thế tử phi còn chẳng thứ .

Nàng giờ đây Thế tử phi nuôi dưỡng mà tầm mắt cao hơn , vàng bạc tầm thường nàng còn để mắt nữa.

Mộ Ca thấy nàng chịu nhận bạc , đưa ít quá , nhiều bạc hơn nữa thì nàng nỡ đưa, nàng vốn dĩ cũng bao nhiêu bạc.

Lúc sắp đến viện Ninh Vương, nàng cắn răng, tháo vòng ngọc cổ tay , đưa tay Sài ma ma: “Xin ma ma dùng .”

Sài ma ma liếc chiếc vòng nàng, vẫn hề động lòng.

Nàng dẫn Mộ Ca viện Vương gia, khi thị vệ tiếp quản, nàng rời , căn bản thêm một chữ nào với Mộ Ca nữa.

Mộ Ca bất ngờ, lão ma ma ngay cả vòng ngọc cũng chịu nhận? Đây thứ đáng giá nhất nàng , lão ma ma rốt cuộc hàng đây!

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Bên nàng nghi ngờ mắt Sài ma ma, bên , Sài ma ma đang lắc đầu.

Vòng ngọc kém chất lượng như cũng dám nhét tay nàng, còn coi như bảo bối, do dự lâu như mới nỡ tháo .

Nào , nàng căn bản thèm để mắt đến thứ đó.

Thế tử phi mấy ngày còn ban thưởng cho nàng một đôi vòng ngọc, chất lượng hơn cái bao nhiêu , nàng thích, giờ đang đeo cổ tay đấy, chỉ tay áo che khuất, Mộ Ca thấy mà thôi.

--- Chương 102 Thẩm Vãn Đường để ý ? ---

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày, Mộ Ca đều đến Tinh Hợp Viện.

Thẩm Vãn Đường mỗi đều tùy tiện đuổi nàng , cho đến ngày , Tiêu Thanh Uyên thể xuống giường , lúc trong viện, vặn Mộ Ca đến.

Mộ Ca thấy Tiêu Thanh Uyên, lập tức quỳ xuống: “Tiểu nữ Mộ Ca, bái kiến Thế tử! Ân cứu mạng Thế tử, Mộ Ca suốt đời khó quên!”

Tiêu Thanh Uyên Thẩm Vãn Đường bên cạnh: “Nàng vẫn ?”

“Mộ cô nương đích tạ ơn ngươi.”

Tiêu Thanh Uyên Mộ Ca, bộ dạng nàng quỳ rạp ở đó, thật sự giống hệt Sở Yên Lạc.

khẽ nhíu mày: “Ngươi quen Yên Lạc ? Trang phục ngươi tại giống nàng đến ?”

Mộ Ca ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoang mang hỏi: “Thế tử giống ai?”

Tiêu Thanh Uyên lắc đầu: “Thôi , chắc chỉ trùng hợp thôi. cứu ngươi, cũng vì ngươi giống nàng , gì khác, ngươi thể .”

Mộ Ca vội vàng : “Thế tử, còn báo ân mà, ngài đừng đuổi , việc gì cũng làm , thể hầu hạ Thế tử, thể giặt giũ nấu cơm cho Thế tử!”

cần ngươi báo ân, cũng cần ngươi hầu hạ, giặt giũ nấu cơm trong phủ cũng chuyên môn làm, cần đến ngươi.”

Mộ Ca sốt ruột đến bật : “Thế tử, Mộ Ca song qua đời, giờ vô gia cư, còn xin Thế tử thu lưu! Thế tử nếu đuổi ngoài, bọn cướp đó sẽ tha cho , đến lúc đó Mộ Ca vẫn khó thoát khỏi cái chết!”

Tiêu Thanh Uyên ngẩn một lát, định gật đầu cho nàng ở vài ngày, chợt nhớ giờ Thế tử phi Thẩm Vãn Đường quản gia.

Những ngày dưỡng thương, Thẩm Vãn Đường bận rộn trong ngoài chăm sóc , thậm chí còn đích bắt mạch, đích xem xét thương thế , đôi khi nóng nảy lời khó , nàng cũng từng so đo với .

Nàng chăm sóc , bao dung , việc nàng làm, đều thấy trong mắt.

Cho nên dù thế nào nữa, đều giữ thể diện cho Thẩm Vãn Đường.

Việc đưa Sở Yên Lạc về nhà, làm mất thể diện Thẩm Vãn Đường , thể vì một nữ tử xa lạ nữa, mà khiến Thẩm Vãn Đường khó xử.

Cho nên, đầu Thẩm Vãn Đường, trong giọng mang theo ý thương lượng: “Nàng xem… để nàng ở vài ngày? Đợi khi cho bắt bọn cướp đó, hãy để nàng rời ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...