Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Ba Lần Sau, Ta Sát Phạt Điên Cuồng Trong Vương Phủ

Chương 2: 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

2

Mãi cho đến ba nhịp thở , dường như thấy trong khí vang lên một tiếng "cạch" như tiếng gõ bàn phím.

Ngay đó, nhãn cầu Tiêu Thừa Tự đột ngột chuyển động, cánh tay đang dừng giữa chừng cũng thu về một cách thiếu tự nhiên.

Biểu cảm khuôn mặt bắt đầu sống động trở , cứ như thể cái khoảnh khắc hình từng xảy .

「Nhu nhi, chợt nhớ còn chút công vụ cần xử lý, nàng cứ nghỉ ngơi , phu quân một lát về ngay.」

phản ứng , thở phào nhẹ nhõm.

Theo kinh nghiệm từ những kiếp , chỉ cần Tiêu Thừa Tự đưa một hành động khác biệt so với quá khứ, thì bộ diễn biến đó sẽ đổi .

Xem , cuối cùng cũng thể bình an vượt qua đêm tân hôn .

Sáng sớm hôm khi tỉnh dậy, Tiêu Thừa Tự còn ở giường.

Đêm đêm trằn trọc và dày vò nhất mà từng trải qua trong đời.

Theo lý lệ, ngày thứ hai đại hôn lúc kính phu gia phụ mẫu

vì lão Vương gia mất sớm, quy tắc kính trong phủ biến thành việc Trắc phi và Thông phòng đến quỳ lạy và kính cho .

Thẩm Như Ngọc và Cố Tri Thu quỳ mặt đất. Ngay khi chạm mặt buổi sáng, niềm vui sướng và kinh ngạc trong mắt họ hiện rõ mồn một.

cũng nhận thấy thần sắc họ vô cùng mệt mỏi, vẻ như đêm qua cả hai cũng đều ngủ.

「Mời Vương gia dùng .」

Cố Tri Thu run rẩy bưng chén dâng về phía Vương gia.

vốn gia sinh t.ử hầu sinh trong phủ, bình thường đứa lanh lợi, tinh quái nhất.

Thế lúc , tay run lẩy bẩy như cầy sấy.

Tiêu Thừa Tự cao, định vươn tay tiếp lấy thì giây tiếp theo, chén trong tay Cố Tri Thu rơi choảng xuống đất.

vô thức nhắm nghiền mắt, bộ cơ bắp cơ thể căng cứng .

Kiếp , cũng buổi sáng ngày hôm , cũng chính Cố Tri Thu làm đổ chén .

Tiêu Thừa Tự mới giây còn ôn tồn dịu dàng, ngay khi chén chạm đất, lập tức biến thành một con khác, nổi trận lôi đình đá lật Cố Tri Thu và lệnh đ.á.n.h ch.ết ngay tại chỗ.

Thế kiếp , Cố Tri Thu hề cầu xin tha thứ, ngược bình thản như chuyện gì xảy , chằm chằm Vương gia.

Đột nhiên, một cảm giác quen thuộc ập đến, trạng thái giống hệt đêm qua.

mở choàng mắt về phía Tiêu Thừa Tự. Quả nhiên, đàn ông vốn dĩ đang dịu dàng như nước , lúc mang một vẻ mặt khát m.á.u quỷ dị.

gần Tiêu Thừa Tự nhất, liếc mắt sang thì thấy lờ mờ trong trung xuất hiện vài dòng chữ như bùa chú:

[A. Nổi giận ban ch.ết (Độ hảo cảm -20, Cảnh báo sụp đổ thiết lập nhân vật)]

[B. Dịu dàng an ủi (Tích điểm +10, Duy trì thiết lập nhân vật thâm tình)]

[C. Phạt quỳ hai canh giờ ( công tội)]

Những chữ đó rõ lắm.

cũng giống như tối qua, theo một tiếng "cạch" vang lên, Tiêu Thừa Tự cử động .

Gương mặt vặn vẹo bạo nộ trong nháy mắt biến thành một nụ giả tạo như gió mùa xuân.

cúi , trực tiếp đỡ Cố Tri Thu dậy.

Giọng dịu dàng đến phát ngấy toát một cảm giác gi.ết thể diễn tả:

một phúc bảo mà. Ngày hôm nay, 'rơi vỡ bình an' (tuế tuế bình an), đây chính cát triệu.」

xong, Tiêu Thừa Tự dường như vắt kiệt sức lực, thậm chí buồn thêm với chúng câu nào mà xoay rời thẳng.

Trong phòng rơi một bầu khí im lặng ch.ết chóc.

Cố Tri Thu vẫn còn sợ hãi vuốt ngực, định lên tiếng thì dùng ánh mắt ngăn .

Thẩm Như Ngọc hiểu ý, giả vờ vô tình bước ngoài cửa quan sát đóng chặt cửa .

xảy chuyện gì ?」

Thẩm Như Ngọc chằm chằm.

「Còn nữa tỷ tỷ, tỷ sống sót đến sáng hôm nay. Rốt cuộc tại ? Tỷ mau cho bọn .」

trả lời thẳng câu hỏi sang Cố Tri Thu:

thấy ba dòng 'bùa chú' hiện giữa trung ?」

「Thấy ! Hóa đó ảo giác!」

Cố Tri Thu ôm ngực, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.

「Khoảnh khắc đó chắc chắn gi.ết , tại cái dòng bùa chú khiến đổi ý định ngay lập tức. Tỷ tỷ, tỷ lúc đó cảm giác gì , giống như thứ gì đó... ép !」

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ba-lan---sat-phat-dien-cuong-trong-vuong-phu/2.html.]

Lòng chấn động mạnh. Chẳng lẽ, giả thuyết đó thật !

thấy biểu cảm , Thẩm Như Ngọc dường như ý thức điều gì đó:

「Chẳng lẽ yêu pháp Tây Vực? độc cổ Miêu Cương?」

ngước đầu ngoài cửa sổ, giọng trầm xuống:

「Bất kể tình huống gì chăng nữa.」

đầu , hai phụ nữ từng cùng đấu đến mức một mất một còn :

「Chúng thực sự kết thành một khối thôi.」

「Đợi đến khi con yêu ma đang điều khiển còn diễn kịch nữa, tất cả chúng sẽ kết thúc đời mất.」

ngày hôm đó, ba chúng bàn bạc lâu, cuối cùng mượn danh nghĩa cầu phúc cho lão Vương gia để cùng đến chùa Từ Bi.

Ba chúng mặc tố y, quỳ tượng Phật.

Đám hạ nhân theo đều tưởng rằng chúng đang tranh cầu tự, thực chất chỉ chúng mới đang cầu đường sống.

Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))

khi đưa hương hỏa cúng dường cho tăng nhân tiếp đón, sự chỉ dẫn vị đó, chúng đến thiền phòng gặp phương trượng.

「Đại sư, cầu xin ngài cứu mạng chúng con!」

đem bộ vàng mang theo , run rẩy kể những chuyện xảy gần đây, chỉ giấu việc ba chúng từng ch.ết một , vì chuyện đó quá đỗi kinh thế hãi tục.

Từ con quái vật màu đỏ, những âm thanh kỳ lạ, cho đến những dòng bùa chú lơ lửng giữa hư , đều miêu tả tỉ mỉ cho phương trượng .

càng , sắc mặt ông càng khó coi, bàn tay vốn đang xoay tràng hạt đột ngột dừng .

Ông mở bừng mắt, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia kinh hãi, như thể thấy điều gì đó cấm kỵ.

「Nghiệp chướng, thật nghiệp chướng.」

Phương trượng hạ thấp giọng, ngữ khí tràn đầy vẻ quỷ dị:

「Đây căn bản cổ trùng gì cả, đây tà thuật thất truyền từ lâu Thiên Cơ Thuật!

thuật? Đó thứ gì?」 Thẩm Như Ngọc nhíu mày hỏi.

Lão phương trượng chỉ ngọn nến đang cháy án hương, nheo mắt : 「Kẻ thi triển thuật lấy vật chủ làm vật chứa để trồng xuống Dưỡng Tình Cổ. Con quái vật mà các con thấy chính bản thể Dưỡng Tình Cổ.」

「Loại cổ trùng lấy ái tình nữ t.ử làm thức ăn, hút lấy tình tư các con. Một khi sợi chỉ đỏ mọc đầy, chính ngày cổ trùng chín muồi.」

Lão phương trượng chúng với ánh mắt thương hại, dường như cảm thấy chúng còn khả năng sống sót:

「Đến lúc đó, cổ trùng sẽ phá xác chui , chỉ vật chủ ch.ết ngay tại chỗ, mà những 'vật nuôi' đ.á.n.h dấu như các con cũng sẽ ăn tươi nuốt sống theo.」

Cố Tri Thu hỏi lão phương trượng cách nào giải quyết , lão chỉ lắc đầu liên tục.

Thẩm Như Ngọc nhận điều gì đó, tháo miếng ngọc bội gia truyền bên đưa qua:

「Phương trượng nếu thật sự thể giải quyết, nhất định sẽ hậu tạ.」

Lão phương trượng thở dài một tiếng:

lão nạp , mà phương pháp đó quá khó khăn.」

「Loại cổ trùng lấy tình làm thức ăn, con thể tuyệt tình?」

「Chỉ cần các con nảy sinh tình cảm với , cổ trùng sẽ chất dinh dưỡng, tự nhiên sẽ lớn lên. Nếu thể chịu đựng đến khi nó bỏ đói mà ch.ết , các con sẽ sống.」

tuyệt đối ghi nhớ, vạn để vật chủ nhận các con thấu, nếu cổ trùng thấy còn hy vọng trưởng thành sẽ bạo tẩu thời hạn, lúc đó thần tiên cũng khó cứu.」

Khi trở về Vương phủ, trời tối mịt.

trầm giọng, mắt hai , đáy mắt loé lên một tia lạnh lẽo:

「Phương trượng , con cổ trùng lấy 'ái tình' làm thức ăn, hút lấy tình tư chúng . các phát hiện ? khi thấy , trong lòng chúng trào dâng thứ gì?」

Cố Tri Thu ngẩn , nghiến răng nghiến lợi đáp:

hận! sợ hãi! thôi thúc gi.ết ch.ết !」

gật đầu, giọng điệu băng giá:

「Chính xác. Đối với con cổ trùng , nó phân biệt yêu, hận. Chỉ cần những cảm xúc mãnh liệt như lửa cháy nảy sinh vì Tiêu Thừa Tự, thì đối với nó đều đại bổ. Chúng càng hận , càng sợ , con cổ trùng sẽ càng lớn nhanh!」

Thẩm Như Ngọc mạnh bạo rút d.a.o găm , cắm phập xuống bàn:

làm ? Chẳng lẽ bắt chúng tâm lặng như nước mối thù gi.ết ?」

, tâm lặng như nước, mà ngó lơ.」

nhếch môi, nở một nụ còn quỷ dị hơn cả Tiêu Thừa Tự:

「Từ ngày mai, chúng đừng hận , cũng đừng sợ . Hãy coi một làn khí, một cái thùng phân di động, một miếng thịt thối bên lề đường.

Chỉ cần chúng đối với sự trêu chọc, quan tâm, thậm chí tàn bạo đều ' chút d.a.o động', thì con cổ trùng đó sẽ đứt bữa!」


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...