Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn
Chương 243: Bộ mặt thật
Nếu cô thì cuộc sống bọn họ lẽ sẽ vô cùng êm đềm. Thư Ngọc Lan cạn lời mà trợn trắng mắt, cô cũng nghĩ xen chuyện khác, ai bảo nơi bệnh viện chứ?
“Làm ồn ào nơi công cộng, còn suýt chút nữa động tay động chân đ.á.n.h ở đây, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc bệnh viện chúng .” Bệnh viện gần đó chính đồn công an, cho nên Thư Ngọc Lan báo công an lâu, công an liền đuổi đến.
“Chào cô, chúng nhận tin báo án gây rối trong bệnh viện, hai vị theo chúng một chuyến .” Khi thấy công an, Thư Hồng Mai vốn đang khí thế ngút trời tức khắc xìu xuống, sợ hãi lùi hai bước. Cô tuyệt đối thể đồn công an!
“ Chí Minh, em sợ hãi, em cố ý cãi với , chỉ quá lo lắng cho sức khỏe , em nghĩ tới chuyện sẽ biến thành bộ dạng .” phía , cô giữ chặt cánh tay , sợ giây tiếp theo cô liền sẽ công an cưỡng chế đưa .
“Xin , quá vô cớ gây rối.” Thư Hồng Mai đến hốc mắt đỏ bừng, Ngô Chí Minh vốn đang chút tức giận, ngọn lửa trong lòng dần dần tiêu tan. Vốn dĩ ở trong nhà, Hồng Mai chính nuông chiều từ bé, bây giờ xảy chuyện lớn như , cô chút hoang mang lo sợ cũng bình thường, chăm sóc cho cô .
“Đừng sợ.” đàn ông vỗ vỗ vai cô , trong giọng mang theo sự an ủi. “Chuyện do một làm, liên quan đến khác, chính quen Thư Ngọc Lan sống cuộc sống , theo đuổi cô , từ chối nên vẫn luôn ghi hận trong lòng.”
Lời thốt , ở đây đều chấn kinh, đặc biệt Thư Ngọc Lan thần sắc phức tạp một cái, ngờ đối với Thư Hồng Mai tình cảm còn sâu, ít nhất thật lòng yêu cô .
Công an gật đầu, đưa Ngô Chí Minh . Hôm nay náo loạn như , Ngô Chí Minh chắc chắn chịu sự giáo dục. Trong bệnh viện chỉ còn một Thư Hồng Mai. Trong phòng cấp cứu còn Ngô, Thư Hồng Mai dám tùy tiện rời , sợ khi xảy chuyện tìm phiền phức nên chỉ thể ở chăm sóc bà .
Khi từ phòng cấp cứu , tình hình Ngô định, chẳng qua vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Thư Ngọc Lan ngang qua phòng bệnh, thấy Thư Hồng Mai một bên trong, tay còn cầm một quả táo đỏ tươi, gõ cửa .
“Xem Ngô Chí Minh đưa cô một chút cũng để trong lòng, chỉ đáng tiếc vì cô mà gánh tội .”
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chị ý gì? Những chuyện đều do một lên kế hoạch, liên quan gì đến ? Thư Ngọc Lan, chị đừng ngậm m.á.u phun ở đây, sẽ mắc mưu .” Trải qua chuyện , cô đề cao cảnh giác đối với Thư Ngọc Lan, đừng hòng moi bất cứ lời nào từ miệng cô .
Thư Ngọc Lan thờ ơ gật đầu: “ , nếu cô ở bên cạnh châm ngòi thổi gió thì phỏng chừng cũng thể nghĩ điểm . Bất quá một điểm ngưỡng mộ cô, thể tìm một đàn ông yêu cô đến thế, vì cô làm bất cứ chuyện gì cũng đều cam tâm tình nguyện. Chỉ đáng tiếc, chồng cô còn đang hôn mê bất tỉnh giường bệnh.”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cô , Thư Hồng Mai tức giận đến run cả . Nếu Ngô Chí Minh cái tên phế vật thì Thư Ngọc Lan bây giờ làm thể cơ hội diễu võ giương oai mặt cô chứ? Bây giờ còn cô ở trong bệnh viện chăm sóc cái bà già .
“Tất cả những chuyện đều do chị ? Nếu chị đ.â.m thóc chọc gạo, chị báo công an thì Chí Minh làm thể đưa đến đồn công an để giáo dục?”
Đang những lời , cô hề chú ý tới đang giường bệnh phía mở mắt, trừng mắt chằm chằm bóng lưng cô . Ngô cô như kẻ thù. Bà liền phụ nữ thứ lành gì, lúc bà đồng ý hôn sự bọn họ, nếu vì con trai thích cô thì tuyệt đối sẽ để cô cửa. Hai còn kết hôn làm cái loại chuyện tai tiếng đó, thể loại phụ nữ đắn gì chứ?
Thư Ngọc Lan sớm chú ý tới Ngô giường bệnh, cô tính toán thời gian mới đây, đối với thời gian t.h.u.ố.c tê cô vô cùng rõ ràng. “Nếu cô nhất định lượt tìm gây phiền phức thì cũng sẽ dạy dỗ cô, cô vẫn nên tự suy nghĩ .”
xong liền rời khỏi nơi , đối với Thư Hồng Mai tức giận đến sắc mặt nhăn nhó, cô một chút an ủi cũng . Thư Hồng Mai đang định đuổi theo để lý luận cho rõ ràng với Thư Ngọc Lan, liền thấy động tĩnh giường bệnh phía , liền thấy Ngô trừng mắt chằm chằm cô .
“A!”
“ làm gì thế? Làm con sợ c.h.ế.t khiếp, tỉnh cũng một tiếng.” Vỗ vỗ n.g.ự.c , cô tức giận : “Con bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i con nhà họ Ngô các đấy, chuyện gì may xảy thì bà hối hận thôi.”
Vốn tưởng rằng như Ngô sẽ giống như mà với cô , cô dứt lời, liền thấy tiếng Ngô tức giận mắng: “Cái loại chổi như cô, đứa bé sinh phỏng chừng cũng thứ lành gì! Hại chồng đồn công an, cô làm còn mặt mũi ở đây?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.