Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trong Mắt Tôi Chỉ Có Ví Tiền Của Họ

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

nhảy lên bậc thềm sân thể dục, hắng giọng thử chiếc loa cầm tay trong tay.

Tất cả đều đang đắm chìm trong việc chiêm ngưỡng cú úp rổ mắt nam thần trường, Dịch Ôn Châu. Đột nhiên, một tiếng "ong ong" chói tai phá vỡ bầu khí hài hòa.

" Ôn Châu ơi, khi nào tin nhắn tuyển phi hàng loạt mà gửi bỏ sót em ?"

Dịch Ôn Châu dừng động tác ném bóng, quả bóng rổ rơi xuống đất.

Ánh mắt bộ sân đấu đồng loạt đổ dồn về phía , giơ loa cầm tay ở chỗ cao, vô hại.

Sân bóng lập tức trở nên tĩnh lặng như tờ…

Sự chuyển biến trong sắc mặt Dịch Ôn Châu thể thấy rõ bằng mắt thường, từ kinh ngạc chuyển sang đỏ bừng.

Giữa những tiếng xì xào to nhỏ, sải bước nhanh như bay về phía .

"Cô theo !"

rằng kéo rời khỏi sân thể dục. Đến khi kéo đến dọc hành lang vắng , mới buông tay, hạ giọng: "Lộ Dao Dao, cô giở trò gì nữa ?"

xoa cánh tay bóp đau, vẻ ngây thơ mặt biến mất còn chút dấu vết.

"Lục Đạc cho 100 nghìn tệ, bảo hủy hoại danh tiếng ."

"Đây lý do cô thường xuyên quấy rầy trong thời gian ?" Gân xanh gáy nổi lên: "Cô thể vì tiền mà việc gì cũng dám làm."

Cả trường ai cũng danh xưng "kẻ hám tiền" . Từ chép bài tập, chạy vặt hộ đến bán tin đồn đều trong phạm vi kinh doanh .

Biệt danh “cò vặt trường học” sắp nhà trường thanh lý, nên khi rửa tay gác kiếm, quyết định làm một phi vụ lớn.

"Nam thần Dịch, đối thủ đội trời chung chơi như thế, suy nghĩ gì ?"

ghé sát tai thêm dầu lửa, như một thái giám chuyên lời gièm pha mê hoặc chủ nhân.

kéo giãn cách với , vẻ mặt đầy cảnh giác: "Cô làm gì?"

" đưa 200 nghìn tệ, giúp phản công, còn tặng kèm một tin đen ."

rõ mồn một bốn chữ "kiếm lời lỗ". Dịch Ôn Châu bằng ánh mắt như thể đang một kẻ ngốc.

“200 nghìn tệ, cô coi ?"

chuyển sang giọng Quảng Đông, giả tạo : "Chẳng chút tiền chỉ chuyện nhỏ với chủ Dịch ?"

Khóe miệng giật giật, nghiến răng nặn một câu: " mặc cả ?"

cơ hội, lập tức sốt sắng đ.ấ.m lưng cho Thần tài.

"Vì khuôn mặt trai ... 198 nghìn tệ, em chúng cùng phát tài!"

đợi đến khi vẻ mặt Dịch Ôn Châu trở nên "thú vị" hơn, vội : " tiền mặt, giao dịch khi tan học thứ Sáu."

giờ học, tìm thấy đại ca trường Lục Đạc, đang dựa mô tô hút thuốc.

" Đạc, xong việc! Thằng ngốc Dịch Ôn Châu thật sự dùng 200 nghìn tệ để lôi kéo về phe ." chạy đến, nịnh bợ như tay .

Lục Đạc liếc xéo một cái dập tắt điếu thuốc.

"Mày ăn cả hai bên."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Đây gọi trăm trận trăm thắng, vĩnh viễn về phía ." lập tức bày tỏ lòng trung thành.

Lục Đạc đội mũ bảo hiểm, đôi chân dài sải bước lên xe, trông cực kỳ ngầu.

chặn : " định biển ? Cho nhờ một đoạn ."

Lục Đạc nhíu mày: " mày ?"

Nhân lúc để ý, nhảy vọt lên ghế .

" làm thêm ở chợ đêm, thấy uống say ba ngày liên tiếp ."

Lục Đạc bóc mẽ thì đen mặt, đạp xuống xe, ôm chặt lấy eo , còn khó gỡ hơn cả con heo chờ làm thịt dịp Tết.

"Để thành nhiệm vụ , lỡ chuyến xe buýt cuối cùng chợ đêm, nếu gọi taxi thì cả buổi tối coi như công cốc, thể bỏ mặc !"

sự "tấn công" bằng âm thanh ma quái , cuối cùng Lục Đạc cũng kìm ý định ném xuống, đó nổ máy xe.

Xe vút , gió mạnh thổi tóc rối bù như tổ quạ, sợ c.h.ế.t khiếp ôm chặt eo , liên tục kêu "chậm chút".

Nửa tiếng , với đôi chân mềm nhũn ngã xuống xe, hồn vẫn còn lơ lửng giữa đường. Lục Đạc thấy bộ dạng thảm hại thì khóe môi khẽ nhếch lên.

"Chỉ thế thôi ?"

xổm cạnh xe , ngẩng đầu nặn một nụ nhợt nhạt.

" Đạc, cơ bụng sờ thích ghê."

Nụ Lục Đạc cứng đờ khuôn mặt, bực bội lườm , đó về phía bãi biển.

bóng lưng tức giận đùng đùng Lục Đạc, ngả nghiêng.

Màn đêm buông xuống, đồ làm việc, bắt đầu thành thạo nướng mực. Mực nướng thơm lừng, ngoài giòn trong mềm.

Kết thúc một ngày làm việc, đêm khuya. toe toét nhận tiền công ông chủ đưa, nhét chiếc túi nhỏ mang theo .

Lúc về, ánh mắt vô tình lướt qua Lục Đạc đang hút thuốc bên bờ biển. Bóng lưng cao lớn đó trong màn đêm trông vô cùng cô độc.

"Thơm quá, mực nướng ai mà ngon thế , mỹ vị nhân gian!"

diễn xuất khoa trương, cầm một xâu mực đung đưa đến gần Lục Đạc.

Lục Đạc thu hết hành động nhỏ mắt, khẩy một tiếng, thèm để ý.

nhặt mấy vỏ chai rượu nước biển ngâm dạt chân , ném thùng rác trở cạnh .

"Bảo vệ môi trường biển, ai cũng trách nhiệm."

liếc xâu mực trong tay , giọng điệu thờ ơ.

"Mày sát sinh, mày tàn nhẫn."

bày vẻ mặt đau khổ: "Vì để chúng c.h.ế.t ý nghĩa."

xong, đợi Lục Đạc phản ứng, nhét thẳng mực miệng .

Lục Đạc lập tức nổi giận: "Lộ Dao Dao, dạo bố mày nổi điên nên mày nghĩ bố mày dễ tính ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...