Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 59: Tam kiếm khách (5)
“Cảm ơn thầy ạ!” – Tạ Uyển Oánh vội vàng lên tiếng cảm ơn khi nhường ghế.
Hai còn thấy cảnh thì lập tức ghé tai thì thầm:
“Hôm nay thật sự kỳ lạ, thấy ?”
“ từng chủ động kéo ghế cho bất kỳ cô gái nào.”
“ lẽ sốt ?”
“Nếu thật sự sốt, thì chắc vùng nào đó trong não sốt cao mà hạ. Chính học chuyên khoa Ngoại thần kinh, còn ai hiểu rõ hơn bản bệnh gì chứ?”
Tào Dũng xuống, liếc mắt đầy khó chịu về phía hai “bà tám đội lốt em” .
Hai lập tức giả vờ như chuyện gì xảy , lấy ly , gọi tiểu nhị mang vài món lót . Một bên gọi đồ ăn, một bên hỏi:
“Ở đây gì để uống ?”
đợi tiểu nhị lên tiếng, một bỗng xen ngang:
“ uống gì?”
Ba còn đồng loạt ngẩn . mở miệng ai khác ngoài... soái ca Tào!
Tạ Uyển Oánh sững một lát mới nhận đang hỏi đang với , cô nhất thời trả lời thế nào. Cô đến đây để trả lời câu hỏi phụ đạo viên, để ăn uống gì.
Gợi ý siêu phẩm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng đang nhiều độc giả săn đón.
“ nên uống gì ?” – Tào Dũng thấy vẻ mặt mơ hồ cô, liền sang tiểu nhị: “ thử danh sách nước uống cho .”
Tiểu nhị bên liền giới thiệu: “ Fanta, Pepsi, Coca, Vương Lão Cát, còn cả sữa bò Vượng Vượng.”
Tạ Uyển Oánh vẫn còn chắc chắn bản nhầm .
Chu Hội Thương thấy cô vẫn phản ứng gì, bật : “Sư Tào đang hỏi uống gì đấy. Thành thật trả lời . từng mời sư nào uống gì , tranh thủ ‘chặt’ một phát !”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cái ... e tiện lắm.” – Tạ Uyển Oánh thật thà , chuyện như mời đồ uống sư thầy giáo thì cô thật sự làm .
Ba trai còn xong câu trả lời thì đầu tiên ngớ , đó suy nghĩ kỹ , đồng loạt bật .
Tạ Uyển Oánh ba mặt rộ lên càng thêm trai rạng rỡ, mỗi một kiểu dáng xuất sắc, như ba vị "giáo thảo" (hot boy học viện) mang phong cách khác biệt. Cô gái nào thấy cảnh mà xiêu lòng chứ? Trong vô thức, khóe môi cô cũng khẽ cong lên, mỉm .
thấy nụ cô, ba lập tức ngừng .
Tào Dũng nhớ khám gấp hôm nọ, lúc thật sự thấy rõ mặt cô. Giờ đây, ánh đèn rực rỡ trong quán ăn, khuôn mặt trái xoan hiện rõ như một tiểu tiên nữ hạ phàm.
Ngũ quan thanh tú, khí chất độc lập, trang phục giản dị tự nhiên, tóc buộc hai bên đơn giản, vai đeo một chiếc túi xanh dây đeo an . chút nào kiểu con gái hiện đại đuổi theo xu hướng thời trang, cứ như bước từ một bộ phim điện ảnh về những thiếu nữ trong trẻo thuần khiết. Nụ như một đóa hoa quỳnh chớm nở, thật sự .
“ đến ngẩn kìa.” – Chu Hội Thương đưa tay che miệng, ghé tai Nhậm Sùng Đạt nhỏ.
Nhậm Sùng Đạt hắng giọng: “Ăn cơm , ăn cơm thôi.”
Đồ ăn bưng lên. Tạ Uyển Oánh làm phiền thầy giáo dùng bữa, bèn hỏi Nhậm Sùng Đạt:
“Phụ đạo viên, thầy gọi em đến vì chuyện gì ạ?”
“ gì.” – Nhậm Sùng Đạt lúc mới nhớ ban nãy chỉ lấy cớ để gọi cô tới, giờ chẳng tìm lý do chính đáng nào, bèn – “Thầy quên mất , nhớ sẽ .”
, Tạ Uyển Oánh liền dậy xin phép rời .
Chỉ thấy bóng lưng cô nhẹ nhàng như áng mây trôi, thoáng cái biến mất cửa quán ăn. Hình như bên ngoài ngang qua, thấy cô liền huýt sáo theo phản xạ.
Trong quán, ánh mắt Nhậm Sùng Đạt và Chu Hội Thương đồng loạt chuyển về phía Tào Dũng.
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tào Dũng chỉ lặng lẽ cầm đũa gắp thức ăn, làm như hề để ý đến hai ánh mắt dò xét .
“ đề cử hồ sơ cô . vì quen cô từ ?” – Nhậm Sùng Đạt hỏi.
“ quen cô từ thật ?” – Chu Hội Thương giật , “ giờ chúng từng gặp cô mà, hai họ quen từ bao giờ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.