Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 29: Gặp lại ân sư (2)
khéo, thầy Trang từng giáo viên dạy toán lớp 10 và 11 Tạ Uyển Oánh. Bởi , thầy rõ ràng: thời gian Tạ Uyển Oánh tiếp xúc với cô Lưu Tuệ thực chỉ kéo dài một năm. Nền tảng học tập ở cấp ba phần lớn xây dựng trong hai năm đầu, năm cuối cùng chủ yếu ôn luyện, thật tác dụng còn quá lớn nữa.
những câu hỏi dò dẫm từ các giáo viên khác, thầy Trang bước văn phòng với phong thái tự tin và khí chất nổi bật, mỉm :
“Trường một thủ khoa ban tự nhiên, chẳng lẽ đến xem? Hiệu trưởng còn đích gọi bảo tới đấy. Chẳng qua đó về thủ đô ở với con trai nên mới về muộn.”
Các thầy cô xong đều hiểu vấn đề. Những học sinh mặt ở đó cũng nhanh chóng nhường chỗ cho thầy Trang và Tạ Uyển Oánh.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính, truyện cực cập nhật chương mới.
Thầy Trang dừng mặt học trò cũ, kiêng nể gì mà lên tiếng phê bình thẳng thắn cô Vương:
“Cô một cô Lưu dạy nên Tạ Uyển Oánh mới thành tích như hôm nay? Cô đang đùa ? Thành tích một học sinh công sức nhiều thầy cô từng giảng dạy em . Công lao tuyệt đối thể để một cô Lưu chiếm lấy. Bây giờ cô trốn ở nhà ý gì?”
Câu cuối cùng thầy Trang đặc biệt gây ấn tượng, khiến cả văn phòng thầy cô đồng loạt vỗ tay tán thưởng, rộ lên.
Ai mà đoán tâm tư Lưu Tuệ chứ? Bởi vì đắc tội với học sinh mà cảm thấy chột , liền giả bệnh trốn ở nhà, còn dùng chiêu “đạo đức bắt cóc” để ép học sinh nhún nhường mà đến xin cô .
Các thầy cô càng nghĩ càng bực, thầy Trang dẫn đầu, lập tức ai nấy đều theo:
“ , như thầy Trang đấy! cô Lưu chuyện mà tưởng như cả quá trình dạy dỗ chỉ một cô !”
“Cô Lưu chỉ dạy lớp ngữ văn thôi mà. Hơn nữa, thành tích trung bình môn ngữ văn lớp trong kỳ thi đại học thuộc hàng thấp nhất trường. do chính Tạ Uyển Oánh thi , thì liên quan gì đến cô ?”
“Tạ Uyển Oánh đạt điểm cao nhất trường ở môn toán trong kỳ thi đại học. Nếu ai công lớn nhất, thì chính thầy Trang chứ cô Lưu!”
Cô Vương im như tượng giữa văn phòng, cả cứng đờ, mặt đỏ như gan heo vì hổ, tức giận mà dám.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thầy Trang nghiêng ghé sát tai cô Vương, lạnh nhạt :
“Đừng tưởng cô đang tính toán cái gì. Cô về với cô , bảo điều một chút. Bằng , sẽ với hiệu trưởng. Đừng nghĩ hai quan hệ thích.”
Chỉ một câu đó cũng đủ khiến cô Vương đang dựa danh nghĩa Phòng Giáo vụ để oai cũng cụp đuôi, cúi đầu rút lui lặng lẽ.
Đừng thầy Trang nghỉ hưu, vì thầy giáo viên kỳ cựu, từng giảng viên hàng đầu trường, lời vẫn trọng lượng cực kỳ lớn với hiệu trưởng.
Cô Vương chấn chỉnh một trận, liền tiu nghỉu rời khỏi văn phòng.
Thầy Trang sang với các đồng nghiệp:
“ cứ làm việc . nghỉ hưu rảnh rỗi, chỉ trò chuyện với học sinh một chút.”
Các thầy cô hiểu ý, mỉm tránh sang một bên.
Tạ Uyển Oánh bước đến cạnh thầy Trang, nhẹ giọng :
“ đó em gọi điện đến nhà thầy, ai bắt máy cả.”
Nghĩ kiếp , kỳ thi đại học, đầu tiên cô cảm ơn chính thầy Trang – mà cô cảm thấy giúp đỡ nhiều nhất. Thế , khi thể liên lạc với thầy. đó thầy chuyển đến thủ đô sống, còn Tùng Viên nữa. Kết quả cô thể gặp thầy nào. đời , nhờ sống , quỹ đạo phận đổi, thầy Trang những về mà còn thể gặp cô. Trong lòng Tạ Uyển Oánh khỏi rộn ràng vui sướng.
Gợi ý siêu phẩm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê đang nhiều độc giả săn đón.
học trò , thầy Trang cũng vui mừng kém, hiền hậu:
“Ai da, do thầy khỏi nên sợ lạ gọi làm phiền, cắt điện thoại . Thật xin con nhé!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.