Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 19: Công bố điểm thi đại học (1)
Cũng thôi. Nếu thật sự bác sĩ ở bệnh viện nơi dì biểu cô làm việc, thì với một tài giỏi và trai như , dì chắc chắn sớm tính toán cho con gái .
bác sĩ ở bệnh viện nào. Tạ Uyển Oánh nghĩ ngợi, chậm rãi bộ về nhà.
Điểm thi đại học sẽ công bố tháng Tám. Trong một tháng từ tháng Bảy đến đó, Tạ Uyển Oánh tranh thủ nhận công việc phát tờ rơi ở siêu thị, kiêm thêm cả quảng cáo khuyến mãi. Làm liên tục một tháng cũng kiếm hơn trăm tệ. Với tiền , cô mua một đôi giày chạy tương đối để tiện rèn luyện thể mỗi ngày. tiền còn thì cô tiết kiệm để chuẩn mang theo lên đại học.
Lúc , khi về đến nhà, cô gần như còn chuyện gì với ba nữa. Từ đối đầu hôm đó, cả hai càng ngày càng chuyện gì để với .
Tạ Trường Vinh vẫn cái dáng vẻ cũ, mỗi tụ tập nhậu nhẹt với đồng nghiệp, thế nào cũng lôi chuyện con gái khoe mẽ:
“Ôi giời, lớp trưởng nó còn tới tận nhà ngờ con bé làm bác sĩ! Chờ nó thi trượt , sẽ với nó, kiếm chồng !”
“Lão Tạ , con gái ông thi đại học mà ông câu nào cho hồn ?”
“ trông mong gì ở nó chứ. Con gái thì sớm muộn gì cũng lấy chồng thôi, về nhà chồng thì nuôi nổi ?”
________________________________________
Xem thêm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tới tận gần nửa đêm, hơn mười một giờ, Tạ Trường Vinh say khướt, mặt đỏ lừ mò về nhà. tới cửa bắt đầu mắng vợ:
“Đều tại bà! Lấy tiền nuôi cái thứ súc sinh đó!”
“Nó con gái ông đấy, ông mở miệng mắng nó như thế?” – Tôn Dung Phương lấy khăn lau mặt cho chồng. – “Ông thể đừng ngày nào cũng say xỉn phát điên ? Đợi Oánh Oánh thật sự làm bác sĩ, lúc đó ông”
“Nó mà làm bác sĩ, c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống cho bà xem!” – Tạ Trường Vinh chỉ tay đầu , giận dữ hét lên.
“Ngày mai điểm thi đại học đấy.” – Tôn Dung Phương nhắc khéo, mong ông bớt lời cay độc.
“ điểm ? ?” – Tạ Trường Vinh lặp lặp mấy , bất chợt đổ gục xuống bàn ngủ say như chết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tôn Dung Phương tức quá, cầm cái khăn trong tay đập lên vai chồng hai cái cho hả giận.
________________________________________
Ngày hôm , phiếu điểm thi đại học gửi về các trường cấp ba lúc hoàng hôn, gần tối. Do trường đang nghỉ hè nên khu giảng dạy vắng tanh. Chỉ một vài giáo viên chủ nhiệm các lớp nghiệp khối mười hai vội vã văn phòng, tay thì bấm điện thoại bàn, tay cầm di động gọi thông báo cho học sinh.
Lưu Tuệ phía mấy giáo viên khác, tới văn phòng thì do dự một lúc, đó gọi điện thoại cho cán bộ lớp:
“Vu lớp trưởng, em thông báo cho mấy cán bộ lớp khác, bảo các bạn học giờ làm đến trường lấy phiếu điểm ngày mai nhé.”
“Cô Lưu, điểm thi đại học ạ?” – Vu lớp trưởng ở đầu dây bên hồi hộp hỏi.
“Ừ, .”
“ điểm em thế nào ạ?” – Vu lớp trưởng nôn nóng hỏi tiếp.
Đừng bỏ lỡ: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê, truyện cực cập nhật chương mới.
“Chuyện đó…” – Lưu Tuệ ấp úng, “Đậu trường nhì thì vấn đề gì, còn trường nhất chắc khó.”
Vu lớp trưởng sững một lúc, hỏi tiếp:
“Cô Lưu, lớp … ai thi ?”
“Cũng một vài bạn phát huy .” – Lưu Tuệ đáp.
Vu lớp trưởng bỗng im bặt, thêm gì nữa.
Lưu Tuệ cảm thấy vô cùng nhức đầu.
Một lớp học, đương nhiên học sinh thi , học sinh thi dở. ngoài cứ nghĩ giáo viên chỉ thích những học sinh đạt điểm cao? . . Ít nhất với Lưu Tuệ thì điều quan trọng nhất ai phát huy . Cô ghét học sinh giỏi, ngược , nếu như thật sự ghét học sinh giỏi thì sẽ cực kỳ phiền phức. Đó chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận giáo viên con mắt , hoặc năng lực giảng dạy kém. Mà điều đó thì ai mà dính ?
thi đại học , trớ trêu , ngay cả Vu lớp trưởng – một cán bộ lớp tiêu biểu – cũng đạt kết quả như ý. Đạt chuẩn nhị bản (trường loại hai) thì cũng hệ chính quy , ở mấy trường cấp ba bình thường thì chẳng gì đáng chê trách, ở Kim Kiều – một trường trọng điểm – thì kết quả như tránh khỏi khiến cả thầy lẫn trò đều thất vọng. Vì học sinh Kim Kiều đào tạo để nhắm top đầu thành phố và cả tỉnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.