Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 116: Cấp cứu chật kín 3
Nhạc Văn Đồng nheo mắt , thấy tay áo blouse trắng Tạ Uyển Oánh ai đó kéo chặt thì liền chau mày.
kéo tay áo cô một bé gái nhỏ. Tạ Uyển Oánh cúi đầu , thấy mặt một cô bé bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, giọng khàn khàn đầy hoảng loạn khiến cũng thấy sốt ruột.
“Bác sĩ ơi, bác sĩ, xin hãy cứu ba cháu, ba cháu đang ở bên trong đó!” Cô bé nghẹn ngào, từng tiếng run rẩy mang theo tuyệt vọng và bất an.
“ cháu ?” Tạ Uyển Oánh nhịn , hỏi.
Một đứa trẻ nhỏ thế đơn độc ở đây chăm bệnh, rõ ràng bình thường chút nào. trong tình huống hiện tại, điều đó cũng đủ để lên nhiều điều.
“ cháu mất . Cháu từ quê lên đây ăn Tết với ba. Ba làm việc một ở thành phố .” Cô bé mới bảy tuổi như một lớn nhỏ, rõ ràng mạch lạc mà kể với bác sĩ.
xong câu , tất cả những xung quanh, kể cả y tá và bệnh nhân đang gần, đều lặng thinh. Ai cũng như Tạ Uyển Oánh, nên gì.
Gợi ý siêu phẩm: Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. đang nhiều độc giả săn đón.
“Tiểu sư .” Hoàng Chí gọi.
Tạ Uyển Oánh đành buông tay cô bé , nhẹ nhàng an ủi: “Yên tâm , ba cháu sẽ .”
“ ạ.” Cô bé gật đầu như một chú thỏ con ngoan ngoãn, lời bác sĩ, bên ngoài chờ.
Tạ Uyển Oánh theo sư bước phòng cấp cứu. Căn phòng nhỏ hẹp lẽ chỉ nên chứa một bệnh nhân, mà giờ đây ngăn bằng rèm vải, bên trong đến ba bệnh nhân chen chúc. Quả như lời sư đoán, hôm nay lượng bệnh nhân cấp cứu tăng đột biến.
ba cô bé bệnh nhân nào, Tạ Uyển Oánh kiểm tra từng một. Trong ba , trẻ nhất một đàn ông ngoài ba mươi, bình truyền dịch bên giường ghi tên họ Lưu – hẳn ba cô bé .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai bệnh nhân còn , một một dì lớn tuổi, trong mũi cắm ống dẫn lưu dày, chẩn đoán lâm sàng ban đầu xuất huyết tiêu hóa. chuyển sang khoa Tiêu Hóa hoặc Ngoại Khoa đều còn giường.
còn bệnh nhân tai nạn giao thông, ngay sát giường ông Lưu, sắc mặt giống như chết.
Khi sư tiến gần, Tạ Uyển Oánh vội vén cao tấm rèm che giường bên để tránh ánh cho bệnh nhân, liếc qua một cái vẫn thấy trong mắt ông Lưu đầy sợ hãi tột độ. ai sợ hãi khi cạnh một bệnh chết.
“Tình hình thế nào?” Hoàng Chí hỏi bác sĩ ngoại khoa đang trực tại phòng cấp cứu.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Đừng nhắc nữa, lúc gọi 120 cũng rõ. Đến nơi thấy dịch não tủy trào cả từ lỗ mũi. nghĩ gọi Thần Kinh Ngoại xuống cũng còn ý nghĩa gì. đưa ngừng tim, ép n.g.ự.c cũng chỉ để cho nhà lời giải thích.” Bác sĩ cấp cứu mang theo chút cảm kích lẫn bất lực trong giọng.
Hoàng Chí dĩ nhiên quên cảm ơn đồng nghiệp khoa khác: “Cảm ơn . Để nhờ bác sĩ trực ban mời một bữa.”
“Khoa các trực ban hôm nay bác sĩ Vương ? Thôi khỏi.” Bác sĩ Giang khoa ngoại khoa xua tay.
Thấy cũng đủ hiểu bác sĩ Vương chẳng lòng ai, đến cả mời ăn cũng từ chối.
Hoàng Chí lấy bảng đăng ký ca bệnh tổng hợp để ghi chép tình hình.
“Cô bé ai ?” Bác sĩ Giang đột nhiên hỏi, ánh mắt hướng về phía Tạ Uyển Oánh đang lưng Hoàng Chí .
“ sinh viên kiến tập ở khoa bọn .” Hoàng Chí định lướt qua cho xong.
bác sĩ Giang dễ qua mặt, thẳng: “ tối qua sợ đến đờ cả đó hả?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.