Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 1046
“Cô và Thư Ngốc tình nhân.”
“ gọi điện cho cha để tố giác, cha trẻ con xen chuyện lớn. hai mươi hai tuổi , còn trẻ con từ lâu !”
“Tối hôm , một đến một quán bar ở huyện La, uống rượu chửi bới. chửi khó , dù xung quanh cũng ai quen , chẳng sợ mất mặt.”
Chửi đến cuối cùng, bên cạnh bỗng nhiên và với : “Nếu hận cô như , g.i.ế.c cô ?”
tới đây, Tào Quang suýt nữa nghiên cứu sinh Quân Vu Nghĩa làm cho tức điên.
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Chính ? cạnh chính trong bức phác hoạ đó? giúp g.i.ế.c , thế để g.i.ế.c thật ?”
Quân Vu Nghĩa cúi đầu ủ rũ, rõ ràng cũng cảm thấy chuyện quá mức nực : “Lúc đó uống say quá, đầu óc mơ hồ, ở quầy bar uống hết ly đến ly khác, cũng chú ý cạnh ai. Dù thì đó cũng kéo tuôn cả đống nỗi khổ, chỉ nhớ mùi thuốc sát trùng, như từ bệnh viện .”
“ đó, đề nghị g.i.ế.c Úy Lam, mới ngẩng đầu . Lúc đó say lắm , cộng thêm ánh đèn nhấp nháy trong quán bar, rõ mặt , chỉ nhớ tóc ngắn, giọng trầm, vai rộng, bên cạnh quầy bar với thái độ vô cùng thong thả.”
Tào Quang hỏi: “ nữa? quyết định g.i.ế.c thật ?”
Quân Vu Nghĩa chùng vai xuống, hai tay đặt ngay ngắn đầu gối, như đứa trẻ mắng, ngoan ngoãn gật đầu: “ , lúc đó uống nhiều quá, đầu óc hồ đồ. g.i.ế.c cô , đồng ý ngay. đó bảo từ nhỏ đến lớn từng bếp, cũng từng cầm dao, g.i.ế.c thì dám.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đến đây, Quân Vu Nghĩa ngẩng đầu Tào Quang.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ ghé sát tai , một câu: để giúp g.i.ế.c cô nhé?”
“Lúc đó não như tê liệt, gật đầu đồng ý luôn.”
“ , một nghìn tệ, mặc cả.”
“ bảo , rút ví , đưa cho một nghìn tệ.”
“ cầm tiền, dậy bỏ , thêm một câu nào. nhớ rõ bóng lưng , giống y hệt bức phác họa các . toát khí chất trong giang hồ, lúc đó bóng lưng thầm nghĩ, chẳng lẽ khách du hiệp đời Đường như Khưu Nhiêm Khách cũng loại như ? Đến dấu vết, để bóng hình, thể lấy đầu từ ngàn dặm xa.”
Tào Quang tức đến mức đập bàn, khẽ chửi một câu: “Đồ ngu!”
Ánh mắt Quân Vu Nghĩa lộ vẻ mơ hồ và bất lực: “Đồng chí cảnh sát, thật quên mất chuyện . Một nghìn tệ với nhiều cũng ít, sáng hôm tỉnh dậy còn ngờ ngợ, thấy ví thiếu tiền mới chuyện tối qua ở quán bar thật. Lúc đó còn tự nhạo lừa mất một nghìn tệ, làm gì ai nhận việc g.i.ế.c một cách tùy tiện ở quán bar như thế? ... Úy Lam thực sự giết!”
“ thực sự ngờ Úy Lam chết.”
“Lúc đó để ý tới chuyện ở quán bar, chỉ xem như một nghìn tệ đó để mua vui.”
“Tính cách Úy Lam vặn vẹo, chuyện đều tranh giành, phù phiếm, ghen tị, nhân tình ngầm Thư Ngốc. còn cô mua một căn nhà ở Thủ đô, đưa em gái hủy dung vì cháy lớn đến ở, đối xử với cô như tù nhân. Hơn nữa, khi kết hôn, cô với cha cũng mấy hòa hợp, suốt ngày tranh danh đoạt lợi. Trong Hội nhà văn cũng khối ưa cô , ai ai g.i.ế.c cô chứ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.