Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trị Đám Thân Thích Cực Phẩm - Ta Dẫn Nhãi Con Làm Giàu Ở Cổ Đại (Đem Con Phân Gia, Ăn Ngon Uống Đã)

Chương 20: Bình Dương Trấn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đầu thôn, một tiểu hỏa tử chừng mười bảy mười tám tuổi đang tựa xe trâu đợi trong thôn.

Tô thẩm tử đấy ạ.” Tiểu hỏa tử thấy Tô Vân Dao bốn tới, giọng chút chất phác hỏi: “Các vị trấn ?”

cháu nội trưởng thôn, Vương Mộc Đầu.

như tên gọi, trông vẻ thật thà chất phác.

đó, Mộc Đầu, ngươi dậy sớm .” Tô Vân Dao mỉm , dẫn ba đứa trẻ lên xe trâu.

Ván xe tấm gỗ trơn nhẵn, chút cấn , ba đứa trẻ thẳng lưng, trong mắt lấp lánh sự hưng phấn giấu .

Tô Vân Dao từ trong lòng đếm bốn văn tiền đưa tới.

Vương Mộc Đầu nhận lấy.

Tô Vân Dao mấy con cùng Vương Mộc Đầu trò chuyện phiếm.

Chẳng mấy chốc, trong thôn lục tục kéo đến, đa phần các thẩm tử, đại nương, tay xách giỏ, bên trong đựng trứng gà và khăn thêu tích góp , định mang trấn đổi mấy đồng tiền.

thấy Tô Vân Dao và ba đứa trẻ, đều nhiệt tình chào hỏi.

“Vân Dao, dẫn bọn trẻ trấn ?”

ba đứa trẻ xem, tinh thần quả khác biệt !”

Trương thẩm tử cũng tới, nàng chính thẩm tử mang chăn đến cho Tô Vân Dao hôm qua.

6_Tô Vân Dao thấy nàng, vội vàng cho nàng một chỗ.

Trương thẩm tử đặt m.ô.n.g cạnh Tô Vân Dao, buôn chuyện mà hạ thấp giọng: “Hôm qua khi mấy con ngươi , trong sân nhà lão Thẩm náo loạn cả lên. Thẩm lão thái bà bắt Lưu thị và Thẩm Thiên Kim xuống đồng, hai đứa lười biếng đó ngày thường chai dầu đổ còn thèm đỡ, làm chịu nổi cái , liền lóc ầm ĩ.”

Một thẩm tử bên cạnh tiếp lời: “Đáng đời! coi con Vân Dao như trâu ngựa, giờ thì báo ứng đến !”

nhao nhao bàn tán, lời đều sự khinh bỉ đối với lão Thẩm gia và sự đồng cảm với Tô Vân Dao.

Tô Vân Dao chỉ khẽ nhạt, vẻ độ lượng rằng chuyện cũ qua, nhắc : “Tất cả qua , các thẩm tử, mỗi sống cuộc sống , .”

Thái độ , ngược khiến càng thêm kính trọng nàng vài phần.

Ai nấy đều cảm thấy Tô thị ức h.i.ế.p quá đáng, nay thoát khỏi bể khổ, con cũng trở nên thông suốt sáng sủa hơn.

Xe trâu “cót két cót két” xóc nảy, xe những câu chuyện phiếm đời thường các phu nhân, xe con đường đất vàng cuồn cuộn.

Ước chừng nửa canh giờ , một tòa thành môn xây bằng gạch xanh xa xa hiện , Bình Dương Trấn đến.

Bình Dương Trấn ở phía Bắc nước Sở. Thuộc về một trấn lớn nhỏ, phồn hoa thì hẳn, tiền ở trấn khá nhiều.

Xe trâu dừng hẳn, Tô Vân Dao bốn liền xuống xe.

Vương Mộc Đầu dặn dò giờ Ngọ tập trung, quá giờ thì chỉ thể tự bộ về.

Tô Vân Dao và các con tự dạo quanh trấn, nên cùng trong thôn.

bước Bình Dương Trấn, một luồng khí tức khác biệt so với trong thôn liền ập đến.

phố dài, hai bên các loại cửa hàng, tửu lầu, tiệm vải, hiệu gạo, hiệu thuốc, những tấm biển vẫy gió tung bay.

phố qua tấp nập, hàng rong gánh gồng, nông dân đẩy xe một bánh, còn những công tử nhà giàu cưỡi ngựa cao lớn.

Tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng bánh xe lăn, hòa lẫn với mùi thịt thơm lừng từ quán bánh bao và mùi ngọt ngào từ tiệm bánh, hợp thành một bầu khí phồn hoa thế tục.

Bàn tay nhỏ Thẩm Minh Châu lập tức nắm chặt vạt áo Tô Vân Dao, đôi mắt mở to tròn xoe, sợ hãi tò mò ngó xung quanh.

Thẩm Minh An và Thẩm Minh Viễn cũng khá hơn bao.

Thẩm Minh An đầu liên tục, cái gì cũng thấy mới lạ.

Thẩm Minh Viễn thì trầm hơn nhiều, cũng tò mò ngắm khắp nơi.

thôi, chúng dạo .” Tô Vân Dao dẫn ba đứa ‘nhà quê’ hòa dòng .

Nàng tự cũng đầu tới đây.

Trong ký ức nguyên , chỉ nhớ từng Thẩm Đại Hà dẫn đến đây một , nguyên rụt rè nhút nhát, đến cũng chỉ cúi đầu vội vã qua, ngay cả biển hiệu cửa hàng ven đường cũng rõ.

Tô Vân Dao dẫn các con tiếp tục về phía , trong lòng tính toán bốn lạng năm trăm văn tiền đang trong tay.

tiền bộ gia sản họ, tính toán chi li.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nồi niêu bát đĩa và chăn màn thì cần mua, còn lương thực và gia vị thì cần, trong căn hộ .

Họ tiên đến tiệm vải.

Tiểu nhị trong tiệm thấy bốn con nàng ăn mặc rách rưới, thái độ chút chậm chạp.

Tô Vân Dao cũng để tâm, khi nào cũng tiên kính la y, hậu kính nhân, huống hồ bọn nàng quả thực khá hơn ăn mày bao nhiêu, khác biệt duy nhất chính sạch sẽ hơn một chút.

Tô Vân Dao trực tiếp mở lời: “Lão bản, loại vải nào dùng để làm chăn đệm ?”

“Vải thô hai trăm văn một súc, vải bông bốn trăm văn một súc.” Lão bản ngẩng đầu lên, vẫn gảy bàn tính.

Trời ạ, đắt ?

Tô Vân Dao ngây .

Đành chịu, chăn đệm vật dụng thiết yếu, dù đây thứ dùng công khai, nếu mang bộ chăn hoạt hình trong căn hộ , khác thấy cũng khó giải thích.

Cuối cùng Tô Vân Dao vẫn cắn răng mua một súc vải bông, dù chăn thứ đắp sát , vải thô đắp thoải mái, may mà một súc đủ để làm một chiếc chăn, còn ga giường thì vẫn lấy từ căn hộ .

Chủ tiệm ngờ thật sự mua, hơn nữa còn mua vải bông mịn, thái độ lập tức đổi một trăm tám mươi độ.

Tô Vân Dao cũng để ý, sảng khoái trả bốn trăm văn.

Thẩm Minh Viễn hai lời, tiến lên cầm lấy đồ mua.

Nghĩ bụng cần mua ít lương thực thô để che mắt thiên hạ, Tô Vân Dao mấy con đến tiệm gạo mua hơn mười cân gạo lức.

Những thứ khác thì cần, trong căn hộ .

khi sắm sửa xong những vật dụng thiết yếu , trong túi chỉ còn bốn lạng năm mươi văn.

khuôn mặt dù hưng phấn rõ ràng chút mệt mỏi các con, vì dậy sớm ăn sáng, Tô Vân Dao chỉ một tiệm bánh bao xa : “ nào, chúng ăn bánh bao, bánh bao nhân thịt đấy!”

“Bánh bao nhân thịt ư?” Mắt ba đứa trẻ sáng lên một khắc, cúi đầu : “Chúng con đói ạ.”

Trong ký ức chúng, thịt thứ chỉ Tết mới thấy một chút bàn ăn, mà vĩnh viễn đến lượt chúng ăn.

Giờ nương trong tay chỉ còn hơn bốn lạng bạc, vẫn đừng mua thứ đắt đỏ đó thì hơn.

đói , thôi!” Tô Vân Dao làm suy nghĩ chúng, .

Ba đứa trẻ nương đói, liền thêm gì nữa, chúng đói thì , chứ thể để nương đói .

Đan Đan

Mấy con đến quán bánh bao.

“Lão bản, cho một lồng bánh bao.” Tô Vân Dao mấy con tìm một chỗ xuống.

Bánh bao thời khá lớn, hơn nữa dùng lồng hấp lớn, một lồng đến mười cái bánh bao.

Những chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi lên bàn, mùi thịt nồng nàn khiến thèm đến chảy nước miếng.

Tô Vân Dao vẫy gọi: “Mau ăn !”

nàng tự lấy một cái ăn, tiện tay còn nhét cho mỗi đứa trẻ một cái.

Thẩm Minh An thấy nương ăn, cũng còn e dè nữa, vội vàng cắn một miếng lớn, nóng đến mức hít khí, nỡ nhả , khuôn miệng đầy dầu mỡ và hạnh phúc khiến lẩm bẩm rõ lời: “Ngon quá! Nương! Ngon quá mất!”

Thẩm Minh Châu thì như đối xử với thứ bảo bối quý hiếm, cắn từng miếng nhỏ, từ từ thưởng thức, sợ rằng ăn hết một miếng thì cái hương vị tuyệt vời sẽ biến mất.

dáng vẻ các con, lòng Tô Vân Dao chút vui.

Nàng cảm thấy chiếc bánh bao tuy đầy đặn hương vị bình thường.

đối với ba đứa trẻ từng ăn ngon, bột mì trắng và thịt, đó chính mỹ vị tuyệt đỉnh.

Cuối cùng Tô Vân Dao và Thẩm Minh Châu mỗi ăn hai cái, sáu cái còn Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh An ăn hết.

Một bữa bánh bao, ba đứa trẻ ăn no nê thỏa mãn, khi trả tiền, lòng Tô Vân Dao rỉ máu, bánh bao ba văn tiền một cái, mười cái tốn Tô Vân Dao ba mươi văn tiền…

Ăn xong bánh bao, vẻ mặt thỏa mãn đầy dầu mỡ ba đứa trẻ vẫn phai, trong lòng Thẩm Minh An, bàn tính nhỏ vang lên lách tách.

Ba mươi văn tiền, cứ thế trôi bụng.

Tô Vân Dao để ý đến vẻ mặt , dẫn chúng theo phố dài tiếp tục dạo chơi.

Nàng , lưu tâm quan sát các quán ăn và quầy hàng ven đường.

Bán chỉ bánh nướng, bánh nước, các loại bánh, thỉnh thoảng một quầy thịt, cũng chỉ thịt luộc trắng, thái chấm chút muối ăn, cách chế biến đơn điệu đến đáng thương.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...