Tránh Gió
Chương 7
Kỷ Xuyên Trạch sững , nén sự bất an và nôn nóng .
bế bổng Tiểu Bảo lên, khàn giọng xin : “Tiểu Bảo, ba , cũng sẽ bỏ rơi con.”
Dỗ Tiểu Bảo ngủ xong hai tiếng .
Trái tim đang căng thẳng Kỷ Xuyên Trạch vẫn hề nới lỏng chút nào.
Tim đập một cách bất an trong lồng ngực, luôn cảm thấy dường như đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Ngón tay mềm mại Lâm Khê bám lấy vai Kỷ Xuyên Trạch, khẽ khàng lên tiếng: “ Xuyên Trạch, vất vả cho dỗ Tiểu Bảo ngủ .”
“ Xuyên Trạch, dạo Tiểu Bảo cứ nhắc suốt cha khác đều một tờ giấy đăng ký kết hôn, còn chúng thì , xem…”
Kỷ Xuyên Trạch nhíu mày dậy: “Lâm Khê, vì chồng cô hy sinh mạng sống cứu nên mới chăm sóc cô và Tiểu Bảo.”
“ cũng vợ .”
, trong mắt Lâm Khê thoáng qua một tia cam lòng.
“ Mạnh Nguyệt Tịch đưa đơn ly hôn cho mà, khi chúng kết hôn, chẳng thể danh chính ngôn thuận chăm sóc Tiểu Bảo ?”
Giọng Kỷ Xuyên Trạch nặng nề: “ ký tên.”
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
“Mấy lời như kết hôn thấy nữa.”
xong, Lâm Khê tiếp nữa mà day day chân mày.
“ ngoài hít thở khí chút, nếu Tiểu Bảo tỉnh thì gọi điện cho .”
Cứ ngỡ rời khỏi nhà thì cảm giác nghẹt thở vì bất an đó sẽ giảm bớt phần nào.
Kỷ Xuyên Trạch chỉ cảm thấy trái tim càng thắt chặt hơn.
lái xe mục đích, trong đầu ngừng hiện lên sự tĩnh mịch đến c.h.ế.t chóc trong mắt Mạnh Nguyệt Tịch.
Đến khi phản ứng , thì lái xe đến bệnh viện .
Dù đêm qua mặt ở bệnh viện, cha ruột đứa trẻ đó chắc chắn sẽ yên quản.
Đêm qua, đứa trẻ đó chắc phẫu thuật nhỉ?
Ma xui quỷ khiến, Kỷ Xuyên Trạch đặc biệt đến phòng bệnh Tiểu Dự.
giơ tay định gõ cửa thì thấy phía y tá qua tán gẫu.
“Bé Tiểu Dự ở phòng bệnh thật đáng thương, ung thư máu, khó khăn lắm mới xét nghiệm tương thích thành công với ba nó, mắt thấy sắp phẫu thuật thì ba nó mất tích.”
“Tiểu Dự mất ngay tại chỗ luôn, nó trầm cảm nặng, e cũng sống nổi nữa.”
Một y tá khác kinh ngạc: “ đời cha như chứ? Đứa trẻ đó con ruột ông đấy?!”
“Tất nhiên ! Lúc làm xét nghiệm tương thích tủy, bệnh viện còn tiện thể xuất một bản báo cáo giám định quan hệ cha con nữa, cô xem, chính bản …”
“Ơ, cái !”
Kỷ Xuyên Trạch còn rõ y tá đang gì nữa.
dán chặt mắt bản báo cáo giám định.
đó hiển thị
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
giám định: 【Kỷ Xuyên Trạch, Kỷ Tiểu Dự】
Kết quả giám định: 【Độ tương thích gen 99.9%! Xác định cha con ruột.】
Đầu óc nổ vang một tiếng, Kỷ Xuyên Trạch trong nháy mắt cảm thấy trời xoay đất chuyển.
Tiểu Dự thực sự con trai .
mà tin, coi con trai ruột như kẻ thù mà nhận.
Kỷ Xuyên Trạch run rẩy nắm chặt tờ báo cáo đó, miệng lẩm bẩm: “ thể như …”
Những lời chất vấn trong cơn sụp đổ Mạnh Nguyệt Tịch vang vọng trong đầu .
【Tại tin ? làm thế nào mới chịu tin ?】
【Tiểu Dự con hoang! Thằng bé con ruột !】
Đôi mắt Kỷ Xuyên Trạch ngừng run rẩy, giây tiếp theo, bỗng nhiên như phát điên mà lao ngoài.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên.
Cuộc gọi đến, Mạnh Nguyệt Tịch.
Kỷ Xuyên Trạch vội vàng bắt máy, mang theo một nỗi vui mừng khôn xiết như thể thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
“Nguyệt Tịch! Em đang ở …”
Giây tiếp theo, một giọng nam xa lạ vang lên
“Xin chào, cảnh sát biển Hải Thành! Chúng nhận tin báo nhảy lầu tự tử.”
“Qua xác nhận danh tính, c.h.ế.t vợ , Mạnh Nguyệt Tịch, phiền qua đây nhận xác.”
Tại đồn cảnh sát.
Kỷ Xuyên Trạch băng ghế dài lạnh lẽo, đôi mắt đen sâu thẳm sắc sảo ngày nào giờ đây tràn ngập vẻ thẫn thờ và hoang mang.
Xung quanh ồn ào tiếng , truyền tai chỉ còn những tiếng ù ù nhức nhối.
Cho đến khi một viên cảnh sát mặt , cao giọng: “ Kỷ Xuyên Trạch? vẫn chứ?”
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
mới giật tỉnh , đăm đăm viên cảnh sát mặt: “Tìm việc gì ?”
Viên cảnh sát sững , kiên nhẫn trả lời: “Chuyện thế , vợ , cô Mạnh Nguyệt Tịch nhảy biển tự tử, hiện giờ t.h.i t.h.ể đang ở nhà xác, phiền nhận…”
Lời cảnh sát còn xong, Kỷ Xuyên Trạch đột ngột phắt dậy: “Cô thực sự c.h.ế.t ?”
Viên cảnh sát mặt khựng .
Sắc mặt Kỷ Xuyên Trạch tái mét, lùi hai bước.
“Các đang hợp sức với cô để lừa ?”
xong, bỗng nhiên như phát điên lao về phía nhà xác.
“Mạnh Nguyệt Tịch, em đang giận , hại con chúng , xin em ?”
“Bất kể em gì, đều bù đắp cho em, mạng cũng thể đưa cho em, chỉ cần em thôi!”
Hai viên cảnh sát lập tức lao tới giữ chặt Kỷ Xuyên Trạch : “ Kỷ, xin hãy bình tĩnh !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.