Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn
Chương 35
Trì Thu Xuân cũng phụ họa: “Phó viện trưởng, hôm qua Hạ Khanh Khanh tới báo danh sớm, thái độ ngạo mạn. lo lắng như tới bệnh viện sẽ phá hoại sự đoàn kết , kiến nghị cũng giống bác sĩ Khúc Tân Mạn.”
Một thì thể bậy, khả năng thành kiến, hai cùng , đó chính sự thật.
Hiện tại, nhà bệnh nhân xông tới, Phó viện trưởng càng thêm hoảng sợ, sợ đối phương phận Hạ Khanh Khanh, cho nên tới tìm bệnh viện gây sự đòi bồi thường?
Phó viện trưởng hung tợn trừng mắt Hạ Khanh Khanh một cái: “Thật tạo nghiệp!”
Hạ Khanh Khanh mấy sợi tóc ít ỏi đầu ông , lúc bởi vì tức giận mà rẽ sang hai bên, mỗi bên một túm, xứng với khuôn mặt đầy nếp nhăn , càng vẻ buồn .
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cửa phòng bệnh đẩy , đàn ông hôm qua . Phó viện trưởng vội vàng đón lên: “Vị đồng chí , ngài giải thích, bệnh viện chúng loại tình huống xác thật cũng đầu tiên phát sinh, từng .”
đàn ông chút hiểu ý tứ trong lời Viện trưởng, điều ảnh hưởng đến ý tứ ông biểu đạt tiếp theo. Ông kích động nắm lấy tay Phó viện trưởng: “Chào ngài, tới cảm tạ bác sĩ trong viện chúng , nếu cô , vợ con hôm qua sẽ nguy hiểm!”
Phó viện trưởng chỉ cho rằng đối phương đang Khúc Tân Mạn, mà Khúc Tân Mạn cũng xác thật biểu hiện chút đắc ý. Cuối cùng đàn ông thấy chính cô từ phòng phẫu thuật , tự nhiên cô .
Chỉ Hạ Khanh Khanh, sự liên quan ở vị trí ngoài cùng, làm vai trò một vô hình.
“Ngài khách khí , đây đều việc bác sĩ chúng nên làm!” Phó viện trưởng bồi .
đàn ông lắc đầu: “ gì nên nên, bác sĩ trị bệnh cứu tuy rằng bổn phận, y thuật cũng cao thấp, y đức cũng so le đồng đều. Quý viện thể tìm bác sĩ như , chứng minh ngài và lãnh đạo Viện phương pháp.”
Phó viện trưởng khen đến tâm hoa nộ phóng, ông Khúc Tân Mạn. Khúc Tân Mạn đang nhỏ gì đó với Trì Thu Xuân, thoạt hai đều vui vẻ, giống như chuyện gì cao hứng lắm.
“Bác sĩ Khúc, cô đây một chút.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạn thể thích: Dung Yêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Khúc Tân Mạn đến bên cạnh đàn ông và Viện trưởng: “Viện trưởng.”
Phó viện trưởng giới thiệu với đàn ông: “Đồng chí, vị chính bác sĩ Khúc hôm qua phẫu thuật cho vợ ngài, cô trẻ tuổi nhất bệnh viện chúng , cũng ……”
Phó viện trưởng còn dứt lời, đàn ông liền cắt ngang ông , trực tiếp tới bên cạnh Hạ Khanh Khanh đang ngoài cùng: “Đồng chí Phó viện trưởng, vị bác sĩ ở chỗ . Hôm qua chính vị bác sĩ cứu vợ , còn cầm m.á.u cho cô .”
Viện trưởng thể tin tưởng đàn ông, nụ mặt Khúc Tân Mạn cũng theo đó cứng đờ.
“Đồng chí, ngài nhầm lẫn ?” Phó viện trưởng hỏi một .
đàn ông lắc đầu: “ thể, vợ cố ý dặn dò , nhất định tới tìm vị bác sĩ Hạ Khanh Khanh lời cảm tạ.” Ông xong đầy mặt cảm kích cúi rạp thật sâu Hạ Khanh Khanh: “Bác sĩ Hạ, cảm ơn ơn cứu mạng ngài, ngài bác sĩ sản khoa chuyên nghiệp.”
Hạ Khanh Khanh chỉ nhạt: “Chào ngài, chỉ một nhân viên bình thường ở chỗ đăng ký thôi.”
Phó viện trưởng liều mạng đưa mắt hiệu cho cô, đôi mắt tính to trừng lớn hết cỡ khi cô xong câu đó, tròng mắt hận thể b.ắ.n ngoài. Cái cô nương ngốc , đây tự đập biển hiệu Viện !
Ai ngờ đàn ông xong, vẻ mặt giật : “Phó viện trưởng, thật ngờ, bệnh viện An Thành ngay cả một nhân viên đăng ký bình thường đều y thuật cao như , quả nhiên ngọa hổ tàng long a! trở về nhất định tuyên truyền thật một phen!”
Phó viện trưởng coi như manh mối, chuyện hôm qua, công thần Hạ Khanh Khanh, đồng chí nam cũng tới để chống lưng cho Hạ Khanh Khanh, biểu lộ phận , dùng sức mạnh dư luận để tạo áp lực cho bệnh viện, nếu trọng dụng Hạ Khanh Khanh, bệnh viện chính thị phi rõ, mai một nhân tài, chuyện chuyện , tất cả đều trong một ý niệm phó viện trưởng.
Thái độ Phó viện trưởng đổi 180 độ: “Đồng chí, quá , chúng gọi đồng chí Hạ Khanh Khanh lên, chính vì khen ngợi hành vi ngày hôm qua cô , yên tâm, bệnh viện An Thành chúng tuyệt đối chỉ dùng tài, hoan nghênh tầng lớp xã hội giám sát!”
đàn ông xong lời bảo đảm phó viện trưởng, gật đầu với Hạ Khanh Khanh rời khỏi văn phòng.
khí trong văn phòng lập tức đảo ngược hai cực, phó viện trưởng híp mắt Khúc Tân Mạn và Trì Thu Xuân đang cách cửa xa, nặng nề mà thở dài!
Chưa có bình luận nào cho chương này.