Tra Nam Không Có Quà
Chương 4
Trong đầu hình ảnh mùa hè sáu năm .
chân núi, bánh xe kéo lê, cả bê bết máu, gãy vài cái xương, mất ý thức.
cõng , cái nắng gay gắt vẫy xe.
chiếc xe nào dừng , c.ắ.n răng, cõng từng bước một về phía bệnh viện.
Ba tiếng đồng hồ, lúc tới bệnh viện mồ hôi nhễ nhại, cả gần như kiệt sức.
Cửa phòng phẫu thuật đóng mở liên tục, y tá mất m.á.u quá nhiều, đang thiếu máu.
vốn định rời , trong lúc hỗn loạn rõ gương mặt , giống hệt đàn mà thầm mến.
Chẳng hiểu , hiến một nửa lượng m.á.u trong .
Rút m.á.u một nửa thì ngất , lúc tỉnh ga giường máu.
gọi điện cho Tô Đồng, bảo cô mang quần áo tới cho .
đó mê man, lúc mở mắt nữa, Lục Minh Dã chuyển viện. ()
tìm suốt ba tháng mà thấy, chúng gặp kết hôn.
gánh nặng, cũng vì báo ơn mà lấy báo đáp khiến tình cảm chúng mất sự thuần túy, nên bao giờ nhắc tới chuyện cứu . (Cốm)
Yêu sáu năm, cùng từ lúc phá sản đến khi lên sàn chứng khoán, từ căn nhà thuê chật hẹp đến biệt thự sang trọng.
sốt cao, lóc lái xe đưa bệnh viện, đòi nợ, lấy mạng chắn cho .
thứ ghi nhớ, "vẻ ngoài nhẫn nhịn kiên cường" Tô Đồng khi kẻ khác sàm sỡ bàn tiệc.
xăm tên cô , cô ân nhân .
Đến tận bây giờ mới hiểu, đem công lao cứu mạng , đổ hết lên đầu Tô Đồng.
Còn , ân nhân thực sự, chỉ nhận một câu "chán ".
Móng tay cắm sâu lòng bàn tay, đau, khiến tỉnh táo.
Từ giây phút trở , sẽ vì bất cứ ai mà rơi một giọt nước mắt nào nữa.
Nước mắt, chỉ dành cho c.h.ế.t.
hít sâu một , đưa tệp tài liệu chuẩn sẵn từ lâu qua.
đang nhắn tin cho Tô Đồng, mắt chẳng thèm ngước lên.
"Gì thế?"
"Giấy chuyển viện."
ngẩng đầu, một cái, thấy thần sắc bình thản như thường.
Bạn thể thích: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lúc mới ngậm điếu thuốc, rút bút ký một cái rẹt tệp tài liệu.
Cuối cùng còn quên bồi thêm một câu:
"Hạ Dao, cô lớn tuổi , mất con, tin cô ngu đến mức ly hôn với ."
"Đợi cô xuất viện, Đồng Đồng sẽ chăm sóc cô chu đáo, hy vọng đến lúc đó cô thông suốt ."
xong, ném tờ thỏa thuận ký về phía .
khi cửa, đầu , mang theo sự bố thí bề .
"Hạ Dao, cô nên học cách làm một Lục phu nhân độ lượng ."
Cửa đóng .
Gió làm góc tệp tài liệu bay lên.
Chẳng bao lâu nữa, sẽ còn Lục phu nhân nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tuần , tự làm thủ tục xuất viện.
Sảnh chờ xếp hàng đông.
Tô Đồng khoác tay Lục Minh Dã trong đó.
Thấy , cô chạy , định nắm lấy tay .
"Hạ Dao, hôm nay xuất viện ?"
né , tránh cái chạm cô .
Ánh mắt rơi bụng cô , nửa đùa nửa thật: " nào, ?"
Sắc mặt cô cứng đờ, Lục Minh Dã một cái mới kéo sang một bên.
" đòi... dữ, thời điểm nhạy cảm cũng tha cho tớ..."
xong, cô làm vẻ mặt tự vả: "Ôi, tớ thật đáng c.h.ế.t, chuyện với nhỉ?"
"Dù thì, cũng lâu đụng ."
xong, cô tươi chờ đợi phản ứng .
Cô .
Dù đời khó tìm ngu ngốc như .
Mấy năm nay cô thường lừa rằng bản khỏe, cần tĩnh dưỡng.
liền đem biệt thự tên cho cô , tìm bác sĩ giỏi nhất, mua những loại t.h.u.ố.c bổ nhất.
Khi cô ngủ giường , cưỡi đàn ông , sinh con cho chồng ngay trong chính ngôi nhà , chắc hẳn cô to nhỉ.
Khi cô còn thiên kim tiểu thư, chê cô hống hách.
Khi cô tiếp rượu ở quán bar, dành hết tiền tiêu vặt ít ỏi để chạy doanh cho cô .
Bạn thể thích: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lúc hiến m.á.u cho Lục Minh Dã ngất xỉu ở bệnh viện, cô còn chỉ đầu c.h.ử.i ngu.
"Loại nghèo hèn như thế, đáng để liều mạng hả?"
bây giờ cũng chính cô , lúc Lục Minh Dã công thành danh toại.
Dùng phận ân nhân cứu mạng để bò lên giường .
Thấy sắc mặt khó coi quá mức.
Lục Minh Dã ngượng ngùng ho khan hai tiếng.
"Bố vẫn chuyện đứa bé, cô đưa con Đồng Đồng về , cho ông bà vui mừng một chút..."
sững , ngỡ ngàng .
Ngày sinh con nếu vì kích động, đứa bé tuyệt đối thể xảy chuyện.
mới hại c.h.ế.t con , còn mặt mũi bắt dẫn con riêng về nhà?
cũng chẳng tranh cãi.
Bởi vì với súc vật thì cách nào giao tiếp.
Sáu giờ tối, về đến nhà giờ.
Đang phân vân với bố thế nào về chuyện m.a.n.g t.h.a.i t.h.a.i lưu lúc cận ngày sinh.
Tim , nên nhiều chuyện đều giấu bà.
Đột nhiên, cửa mở .
Trong tiếng pháo giấy bùm bùm, lộ gương mặt vui mừng khôn xiết bố .
Họ đẩy đang ngẩn ngơ về phía Lục Minh Dã.
Chưa có bình luận nào cho chương này.